MỘT CUỘC ĐỜI (Phần 4)

Bạch Cúc

#Motcuocdoi 

Mất một thời gian dài Tuệ mới tập được cho con bé biết nói tròn chữ. Nó chậm nói, nhất định không chịu mở miệng với bất cứ ai trừ Tuệ, khi không vừa ý điều gì thì nó chỉ biết la hét, đập đầu vào tường hoặc lăn mình xuống nền nhà dẫy đành đạch. Tuệ rất vất vả và phải vô cùng kiên nhẫn với con bé. Mãi về sau này nó mới chịu lắng nghe Tuệ và biết đáp trả chút cảm xúc với Tuệ. Nó nói nó ghét mẹ và không bao giờ muốn gặp mẹ…

Tuệ ở căn nhà ấy suốt một năm dài, cô cần mẫn và chăm chỉ như một cô ong thợ, cô yêu thương và chăm sóc đứa nhỏ rất mực chu đáo bằng tất cả tình cảm của cô. Cô cũng được cha mẹ của Linh yêu quý và xem như con gái, họ trân quý và quấn quýt bên cô mỗi ngày. Sáng sớm cô thường phụ ông bà lo việc bán phở, dọn hàng vào buổi trưa và tất cả thời gian còn lại cô dành cho đứa bé. Đứa nhỏ bình an và hạnh phúc bên cô như ở cạnh một người mẹ. Tuệ đã khiến nó dần thay đổi được tính tình, đứa nhỏ chịu đi học trở lại và đang chuẩn bị lên lớp một. Tết năm đó Tuệ năn nỉ mãi gia đình Linh mới đồng ý cho Tuệ về quê, họ mua vé máy bay hai chiều, họ sợ cô về quê và không quay trở lại nữa. Trước giờ ra sân bay, Tuệ phải nói dối đứa nhỏ và lẻn trốn đi. Lên máy bay rồi cô mới rơi nước mắt vì lo lắng, cô biết đứa bé sẽ gào khóc gọi tên cô và cô thật sự cũng bởi vì cô không biết cô có còn ý muốn quay trở lại?…

Về quê được 3 ngày, Tuệ nhận được điện thoại của Linh, anh bảo đứa bé bệnh nặng, nó sốt cao li bì và đang ở trong bệnh viện. Đứa nhỏ không chịu ăn uống và luôn miệng gào khóc gọi tên cô. Tuệ choáng váng và đau đớn như bị ai đó dùng dao cắt ruột gan của mình. Cô lật đật nói dối cha mẹ, bảo cơ quan gọi về có công tác gấp, cô đi như chạy ra khỏi nhà mình và đổi vé máy bay quay trở lại Sài gòn.

Ở bệnh viện, Tuệ gặp mẹ đứa nhỏ. Người đàn bà không còn son phấn nên khuôn mặt lộ ra vẻ cằn cỗi và chất chứa một sự mệt mỏi như quá sức chịu đựng. Họ đi dạo và ngồi trên ghế đá trong khuôn viên bệnh viện. Người đàn bà vừa khóc vừa kể cho Tuệ nghe câu chuyện đời họ và đời Linh. Tuệ quá ngây thơ và trong sáng, cho đến tận giờ phút này cô mới mờ mờ nhận ra một sự thật về Linh!

Mẹ của đứa bé có gia cảnh khốn khó, chị là gái miền Tây lên Sài gòn bán quán để mưu sinh và gặp Linh ở đó. Linh cầu hôn chị sau một thời gian ngắn quen biết, vì muốn được nương nhờ tấm thân và có thể tồn tại ăn sướng mặc chơn ở đất Sài gòn, chị đồng ý làm vợ Linh ngay lập tức, nhưng chỉ sau vài ngày chung sống, bức màn hé mở và chị sốc nặng khi hiểu rõ về Linh.

Ảnh : Bạch Cúc

Linh lấy mẹ đứa bé để tạo một bình phong hợp pháp đối phó với gia đình và xã hội. Anh là gay kín, bề ngoài trông Linh rất phong độ, sáng sủa và nam tính. Anh trai của Linh đã đi nước ngoài, cha mẹ Linh chỉ còn Linh bên cạnh nên ông bà trông mong Linh yên bề gia thất và luôn thúc dục Linh lập gia đình để mau có cháu nội. Đã từ rất lâu Linh dấu kín thân phận thật của mình, ngay chính người trong gia đình cũng không thể nhận biết. Khi về làm vợ Linh và bị bỏ rơi ngay đêm tân hôn, người đàn bà ngỡ ngàng, đau đớn và xót xa mà không lý giải được nguyên nhân. Cho đến lúc thấy Linh chăm sóc da mặt kỹ càng mỗi khi đêm xuống và tối nào cũng có một người đàn ông hẹn hò đến rước đi chơi thì chị mới bẽ bàng chấp nhận sự thật. Linh cũng không dấu diếm sự thật về bản thân mình với vợ, anh đồng ý để chị tha hồ đi chơi và muốn quan hệ với ai tùy ý. Rồi thì chị cũng có thai, chính là đứa bé gái Tuệ đang chăm sóc và chắc chắn cha nó không phải là Linh.

Họ chia tay nhau sau khi đứa bé ra đời, Linh đồng ý ly hôn và cho chị một số tiền lớn với điều kiện chị phải để lại đứa nhỏ cho Linh nuôi dưỡng. Từ đó, thỉnh thoảng chị mới về thăm con, đứa nhỏ mắc chứng tự kỷ nên không nhận biết và không chịu chấp nhận chị là mẹ. Hiện tại chị đang sống với một người đàn ông lớn tuổi  khác và đang được họ cưu mang, chị bế tắc và buồn bã vì chỉ ước mong được gần gũi con ruột nhưng đứa bé luôn tỏ thái độ ghẻ lạnh…

Tuệ nghe câu chuyện của người đàn bà, cô lặng người và sáng tỏ tất cả những gì cô ngờ ngợ về Linh. Giờ thì cô hiểu tại sao Linh lại đưa cô vào Sài gòn, cô hiểu vì sao Linh cần cô để duy trì một bình phong, tại sao gia đình Linh không cho cô tiếp xúc với bất kỳ ai là hàng xóm láng giềng, tại sao Linh chưa một lần đụng chạm vào cô, Linh bảo với cô là Linh bị yếu sinh lý và Linh đang chữa trị. Cô ngây thơ và trong sáng, cũng có phần ngốc ngếch và cam chịu nên cô chẳng bao giờ suy xét mối quan hệ giữa cô và Linh thật ra là mối quan hệ gì, cũng chỉ bởi vì từ lúc cô vào Sài gòn và gặp đứa bé, đứa nhỏ đã quấn lấy đời cô vào cuộc đời của nó một cách tự nhiên và ma mị, cô trở thành mẹ của đứa nhỏ và bận rộn đến mức chẳng còn thời gian để bận tâm về Linh, chẳng cần tìm hiểu tại sao trên bàn phấn của Linh toàn mỹ phẩm của đàn bà, Linh đắp mặt nạ dưỡng da mỗi tối và Linh luôn hớn hở hạnh phúc trước khi đi chơi với một người đàn ông duy nhất!

Vài tuần sau, đứa bé khỏi bệnh, nó trở về trạng thái trầm uất khi xưa và khiến Tuệ vất vả hơn trong việc chăm sóc con bé. Kể từ lúc đó, mấy năm liền, mỗi khi nhớ nhà, nhớ cha mẹ quay quắt thì cô cũng chỉ dám về thăm gia đình một hai ngày rồi lại lật đật quay trở lại Sài gòn. Đứa bé đã đi học cấp 1 và học rất chậm so với chúng bạn, Tuệ gặp nhiều khó khăn trong việc kèm cặp việc học cho con bé nhưng cô cảm thấy vui hơn bởi đứa bé đã dần thay đổi tính nết, nó đã chịu gặp mặt mẹ, mỗi khi con bé đến nhà mẹ ruột chơi Tuệ phải đi cùng nó, lần nào ra về mẹ con bé cũng rơi nước mắt và cầm tay Tuệ lắc lắc thay lời cảm ơn tha thiết…

Một ngày nọ soạn cặp vở cho con bé đi học, Tuệ bỗng thấy một xấp tiền năm trăm ngàn mới cứng trong cặp của con bé. Cô giật mình, không hiểu vì sao con bé lại có nhiều tiền như vậy, nó lấy ở đâu ra số tiền này? Hốt hoảng, Tuệ chạy tìm nói chuyện với ông bà Nội đứa bé, cả hai ông bà vội lao vào phòng. Trong phòng, cái tủ đựng tiền vẫn khóa chặt, tiền bạc trong tủ vẫn nguyên xi không mất đồng nào. Vậy đứa bé đã ăn cắp tiền của ai?

P/s: Đứa bé đã ăn cắp tiền của ai? Tới Bạch Cúc Homestay đi tui nói cho nghe 

Leave a Reply Cancel reply