Dưới cội đào

Nguyễn Ngọc Tư

Bữa kia nằm dưới cội đào 

Bỗng một ý nghĩ len vào trong tôi 

Kìa trông ngắn ngủi tấc đời 

Nắm xương mỏng mảnh đau lời cỏ cây 

Khắc giờ nắng giọt lá lay 

Mình đều ở trọ chốn này. 

Rồi đi.

Hôm hôm sớm sớm cô đơn 

Nối thành chuỗi thập kỷ buồn quạnh hiu 

Cố nhân loi lẻ bao chiều.

Trần gian ta biết đã nhiều đổi thay 

Và như sương khói qua tay 

Mình đều ở trọ chốn này. 

Rồi đi.

– Nguyễn Thiên Ngân | Dưới cội đào

(dịch lời bài Peach Tree của Brazzaville)

(Ảnh: Sam Sam)

Leave a Reply Cancel reply