CHUYỆN của DAO … (Tập 1)

Giao Thanh Pham

(Truyện chỉ có tính cách giải trí và hoàn toàn … miễn phí …)

Ngay từ cái thuở còn mài đít ở Trung Học, hắn đã nghĩ nhiều về cuộc sống, y như một ông cụ non. Chả thế mà cái bài thơ NHÀN của cụ Nguyễn Công Trứ, nó khắc sâu vào tâm khảm, vào trí óc và vào sự suy nghĩ thường nhật của hắn gần như là cả cuộc đời. Một năm trời, “sống và lao động” cực còn hơn chó trên vùng kinh tế mới thuộc ấp Hải Sơn, xã Phước Hòa sau ngày phỏng giái đã dạy thêm cho hắn khá nhiều về cuộc sống, khiến hắn càng hiểu rõ hơn về … những sự vất vả ở cái cuộc đời ô trọc này … 

Thoát sinh ra thì đà khóc chóe,

Trần có vui sao chẳng cười khì ?

Khi hỷ lạc, khi ái ố, lúc sầu bi,

Chứa chi lắm một bầu nhân dục.

Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc,

Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn (*)

Cầm kỳ thi tửu với giang sơn,

Dễ mấy kẻ xuất trần xuất thế.

(*)Biết đủ là đủ, đợi cho đủ thì bao giờ mới đủ.

Biết nhàn là nhàn, đợi cho nhàn thì bao giờ mới nhàn.

May mắn là hắn hiểu khá thấu đáo về kiếp nhân sinh ở ngay cái tuổi còn khá trẻ, để biết rằng Hỷ, Nộ, Ái, Ố đều từ tâm của mình mà ra cả. Điều đó trực tiếp đem đến cái bản ngã của nhục dục, của cái thân xác yếu hèn mà đấng tạo hóa đã tạo ra. Chưa thể gọi là đã đạt được chánh quả nhưng bớt được những cái khổ là cái chắc.

Người ta hơn mình, hắn chia vui. Ai thua kém, hắn chia sẻ. Hắn cũng biết được là, ở đời này thì làm gì có sự hoàn hảo. Hắn biết cái yếu của mình và hắn ngưỡng mộ cái hay của người khác, để học hỏi thực lòng. Không hề ghen tuông. Không hề ganh ghét. 

Quan niệm sống của hắn rất đơn giản, vui vẻ và hạnh phúc với cái gì mình đang có trrong tay, không nhìn sang sân nhà hàng xóm để cứ phải chậc lưỡi khen cỏ bên đó xanh hơn cỏ bên nhà mình. Ai hiểu cũng được mà không hiểu cũng chẳng sao cả. Người Tây gọi đó là C’est la vie, đúng không? 

Một điểm lợi khác, là hắn hiểu rất rõ về hai sự khác biệt giữa cái CẦN và cái MUỐN thế nên hắn sống rất đơn giản, không ôm đồm để khỏi … rặm bụng. Gia tài chẳng có bao nhiêu, nên không vương vấn.

Đến năm 2012 hắn bàn với vợ về cái quyết định động trời của mình, bắt đầu tính chuyện semi-retired (nghỉ hưu bán thời gian) để chuẩn bị và sắp xếp sao cho chỉ phải cố gắng cày thêm 3 năm nữa là nghỉ. Có cũng nghỉ mà không có cũng nghỉ, bởi … bao nhiêu thì mới đủ, chỉ cần liệu cơm gắp mắm, hắn tin là sẽ phải được. 

Vợ hắn ngồi tròn mắt hết sức ngạc nhiên, vì tuổi còn trẻ, sức còn khỏe, công việc làm ăn buôn bán lại … mát mẻ, đang ở cái thời mần ăn suông sẻ, sao lại nghỉ được hè! 

Hắn có lối đánh du kích, cứ có dịp, là hắn lại thủ thỉ như các cung tần mỹ nữ ngày xưa bên chúa thượng, nói miết, nước chảy đá cũng phải mòn. Vợ hắn nghe riết cũng phải siêu lòng với những bài toán “dự thu và dự chi trong tương lai” mà hắn đưa ra. Hắn là chuyên gia về con số và tài chánh mà. Cứ nghe hắn trình bày, ai mà lại có can đảm không bán nhà rồi nghỉ hưu non như hắn vẽ mới lạ … 

Leave a Reply Cancel reply