Chỉ là khi làm báo, chúng ta sẽ bị thách thức sự tử tế nhiều hơn và khốc liệt hơn!

Trang Hạ

30 năm trước tôi học lớp 12 trường THPT Chu Văn An tại Hà Nội, tôi tự sáng tác một số ca khúc và gửi dự thi cuộc thi “Tuổi Hoa” của báo Hoa Học Trò. Thật tiếc các ca khúc của Trang Hạ sáng tác đều không đoạt giải gì, mà khi tôi tới tòa soạn số 5 Hòa Mã hỏi kết quả, vào sáng thứ Bảy chỉ có ông bảo vệ ra nói vài câu rất khó chịu. Chính vì tôi ghét ông bảo vệ đó, tôi tự hứa chắc chắn sẽ quay trở lại Hoa Học Trò mà người ta không đuổi được!

Tôi bèn gửi thơ, gửi truyện ngắn, truyện cười, bài dịch, đủ mọi thể loại cho tới khi được đăng truyện ngắn. Sau này tôi may mắn trở thành Bút trưởng của Hội bút Hương Đầu Mùa tập hợp các cây bút viết tốt nhất của những năm 1990 tại miền Bắc và miền Nam. Tôi quay lại tòa soạn rất nhiều lần, coi Hoa Học Trò là ngôi nhà yêu thương thứ hai, sau khi tốt nghiệp ĐH tôi cũng về báo Hoa Học Trò làm biên tập viên.

Ông bảo vệ nói vài câu khó nghe là điềm báo của cả cuộc đời tôi: Tất cả những người khiến tôi ghét hoặc ghét tôi đều giúp tôi trở nên thành công, tạo ra cho tôi sức mạnh để vươn tới, đạt những thành quả mới, đánh dấu những mốc son mới trên đường đời. Tôi như con tàu cần sóng và gió mới có thể ra khơi! HHT là hành trình chinh phục đầu tiên của đời tôi. Rất may mắn và hạnh phúc sau 25 năm nhìn lại, tôi có rất nhiều độc giả yêu thương từ thời đó tới nay, dù họ đã thành tuổi ông bà. Dù những thứ viết lách hồi đó, giờ đọc lại thấy thật ấu trĩ!

Và sau này tới nhiều, thấy chú bảo vệ thực ra tính cách cũng đâu có tệ.

Trong thời gian từ 1992-2000, có một lần tôi đoạt giải thưởng “Văn học tuổi 20” của báo Tuổi Trẻ và NXB Trẻ. Hồi đó cả miền Bắc chỉ có mỗi tôi đi tàu hỏa vào Sài Gòn nhận giải thưởng. Tôi chưa tròn 20 tuổi và đang học năm thứ ba Đại học. Chuyến đi đó chính là cuộc hội ngộ gặp những cây bút của Hội bút Hương Đầu Mùa miền Nam. Tôi gặp bạn Nguyễn Lê My Hoàn lần đầu tiên hôm đó. Bạn rủ tôi, ngày mai qua báo LĐ nhé, có anh phóng viên muốn phỏng vấn hai chúng ta!

Bài phỏng vấn đó rất tệ hại, làm cho Hoàn bị đuổi việc, còn tôi thì kinh ngạc sao một người không hiểu biết về lĩnh vực đó có thể làm báo? Vậy thì mình cũng có thể trở thành nhà báo chứ, nếu mình làm báo, mình sẽ làm tốt hơn họ, tử tế hơn họ!

Bạn biết rồi đó, đấy là lý do từ đó Trang Hạ làm báo suốt 16 năm, làm cho các hãng từ trong nước ra nước ngoài, từ Đài Loan sang Singapore, có thẻ phóng viên quốc tế. Tôi luôn tìm cách thấy động lực để đi tới một tương lai rất khác! Trong đời này cũng vậy, tất cả mọi thứ tệ chỉ thực sự tệ nếu bạn biến mình trở thành nạn nhân của nó! Ngồi than vãn về hiện tại chi bằng hãy đứng lên thử đẩy mọi cánh cửa đang đóng!

Tôi có rất nhiều tương lai để đi tới. Tôi có nhiều dự định, nhiều công việc thú vị. Tôi chưa bao giờ ăn mày quá khứ. Tôi không ngừng học hỏi suốt đời. Tôi vẫn đang học, từ ngoại ngữ, tới các kiến thức chuyên môn, tâm lý xã hội, kỹ năng quản trị v.v… Tôi hy vọng thay đổi xã hội theo hướng tử tế tốt đẹp hơn bằng chính những thế mạnh truyền thông cộng đồng của bản thân, cũng như những dự án lớn về văn hóa, giáo dục, thể thao, quyền con người tại Việt Nam và khối người Việt tại hải ngoại mà tôi đang làm tư vấn. Tôi muốn hỏi ngược lại, bạn có thèm muốn một tương lai luôn dịch chuyển, sống, và yêu như thế không?

Cảm ơn những tờ báo đã nuôi lớn thế hệ 7X như Hoa Học Trò, Áo Trắng, Mực Tím. Cảm ơn những đồng nghiệp làm báo đầu đời của tôi giờ các anh chị vẫn đang làm báo. Thời đại luôn thay đổi khiến độc giả cũng thay đổi. Muốn giữ độc giả lứa tuổi mới, làng báo phải thay máu. Hoặc phóng viên phải tự thoát xác, hoặc muốn giữ tâm thế phải tìm nghề mới mà thoát thân. Nhà báo đi dạy học cũng là một nghề. Tôi cũng đang đi dạy học, cho từ VTC tới Vietcombank. Nhà báo đi làm truyền thông doanh nghiệp cũng là một nghề, tôi cũng rời chuyên mục trên Yahoo Việt Nam để đi làm Giám đốc Thương Hiệu cho Công ty Kỹ thuật nền móng và Công trình ngầm FECON. Nhà báo đi làm truyền thông, mở công ty quảng cáo cũng là một nghề. Tôi từng đi tư vấn cho chính khách hàng đầu một quốc gia.

Nhưng có một thứ mạnh hơn nghề nghiệp đó là cam kết tử tế của bản thân mình với đời sống.

Nhà văn Trang Hạ

Leave a Reply Cancel reply