Má ơi đừng gả con xa

Nguyễn Ngọc Tư “Hò ơ! Má ơi đừng gả con xa, Chim kêu vượn hú… Hò ơ! Chim kêu vượn hú, biết nhà má đâu. Em đi lấy chồng về nơi xứ xa, Đêm ru điệu hát câu hò trên môi. Miền Tây xanh sắc mây trời, Phù sa nước nổi người ơi đừng về!Continue reading “Má ơi đừng gả con xa”

GIÓ MÙA THAO THỨC

“Ở thành phố đám con cũng đủ đầy, nhưng chẳng bao giờ được sống đầm ấm như vầy, được đứng ngồi quây quần, rối rít với nhau ngoài bờ chuối, bờ dừa mát rượi, khói tỏa quanh nồng nàn, khung cảnh vẫn như ngày chúng lên tám lên mười.” (Nguyễn Ngọc Tư) . Những ngọnContinue reading “GIÓ MÙA THAO THỨC”

Mắm trong văn hóa dân gian (Ngô Văn Ban)

Góc nhìn An Nam Nước mắm là một loại thức ăn, có lúc làm gia vị của người Việt, trên mâm cơm không thể không có chén nước mắm dùng chung với cơm trắng hay dùng làm tăng gia vị, thêm đậm đà cho món ăn ngon, Ngô Văn Ban nuoc mam hon Bởi mêContinue reading “Mắm trong văn hóa dân gian (Ngô Văn Ban)”

THÀNH PHỐ NGÀY ĐI VẮNG

(Nguyễn Ngọc Tư) . Tan rồi bóng khói sau đêm hội pháo hoa thành phố đã biến mất trên những con đường vắng người, hoa cháy thầm bên cửa khép tiếng cười bên xóm mỏng bàn chân qua ngõ nhón từng lát cong cong, mỏng cả khói hương bay mỏng tiếng chim sẻ chim sâuContinue reading “THÀNH PHỐ NGÀY ĐI VẮNG”

VỰC KHÔNG ĐÁY

“Ước gì con người ta giống những con số, rạch ròi, chỗ nào không khớp nhau cũng tìm được nguyên do. Ngờ ở đâu, sẽ tìm được đáp án ở đó…” — (Nguyễn Ngọc Tư) . Ba đi làm về thấy bà già ngồi chình ình giữa nhà, ngay bộ bàn trà, một con mèoContinue reading “VỰC KHÔNG ĐÁY”

PHỦ GIA ĐỊNH – CÔNG CUỘC MỞ CÕI VỀ PHƯƠNG NAM VÀ NÉT VĂN HÓA ĐẶC THÙ NAM KỲ.

Tác giả: Nguyễn Minh Triết Gia-Định, một địa danh kỳ cựu nhứt của vùng đất phương nam đã bị xóa tên trên bản đồ địa lý Việt Nam kể từ khi miền Nam tự do bị sáp nhập vào với miền Bắc Công sản. Theo dòng lịch sử vùng đất này đã mang nhiều tênContinue reading “PHỦ GIA ĐỊNH – CÔNG CUỘC MỞ CÕI VỀ PHƯƠNG NAM VÀ NÉT VĂN HÓA ĐẶC THÙ NAM KỲ.”

Còn hai con mắt khóc người một con…

Góc nhìn Annam Trong bài hát “Con Mắt Còn Lại” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, có câu hát: Còn hai con mắt khóc người một con… Nhiều người cho rằng bài hát này được Trịnh Công Sơn được dựa theo 1 câu thơ trong bài thơ Mắt Buồn của thi sĩ Bùi Giáng. KhiContinue reading “Còn hai con mắt khóc người một con…”

DUYÊN PHẬN SO LE

“Kẻ xuôi người ngược. Nhưng nếu quyết lòng, thì có khó khăn gì để gặp nhau, hở trời?!” — DUYÊN PHẬN SO LE (Nguyễn Ngọc Tư) . Một bữa gió dầm dề, khách vắng teo, 13 nhân viên khu du lịch văn hóa So Le tổ chức nhậu nhẹt, xong rồi thi coi ai cóContinue reading “DUYÊN PHẬN SO LE”

Cồn Hến

Góc nhìn Annam Đây là Cồn Hến, nơi người ta làm lễ cúng hến rầm rộ từ thời vua Thành Thái để cám ơn vùng đất đã ban cho nguyên liệu làm món cơm hến lừng danh. Đây cũng là thôn Vĩ Dạ trong thơ Hàn Mặc Tử. Và cũng là Tả Thanh Long củaContinue reading “Cồn Hến”

CHUYỆN CỦA LỤT

“Ngồi một chỗ thì không biết được, người đi đường luôn bị mê dụ bởi bao nhiêu thứ lạ lùng…” — (Nguyễn Ngọc Tư) . Lúc đó đang bữa cơm chiều, ông Sơn Đông đi ngang qua xóm. Không đợi ông cất cái giọng lơ lớ lên, cũng chẳng cần ngó ra lộ xóm ngườiContinue reading “CHUYỆN CỦA LỤT”