NGƯỜI MÌNH

Vũ Thư Hiên 1 – Ông gì ơi, người Việt hử? Câu hỏi khàn khàn bất ngờ phát ra từ mấy thân hình chăn trùm kín đầu nằm trên ke trạm metro làm tôi giật bắn mình. Ngoảnh lại, tôi thấy một mái tóc bù xù ngóc lên khỏi tấm vải dày kẻ ô vuôngContinue reading “NGƯỜI MÌNH”

LỜI XƯNG TỘI LÚC NỬA ĐÊM

Vũ Thư Hiên (phần Hai) – Lạy Chúa tôi lòng lành chẳng cùng! Trước khi chết ông muốn phỉ báng đạo Chúa sao? Có phải vì ý muốn đó mà ông mời tôi tới đây? – linh mục tuyệt vọng kêu lên – Ông nghĩ tôi là ai? Kẻ thù của ông chăng? Kẻ gâyContinue reading “LỜI XƯNG TỘI LÚC NỬA ĐÊM”

LỜI XƯNG TỘI LÚC NỬA ĐÊM

Vũ Thư Hiên (phần Một) Khi linh mục già dò dẫm từng bước qua được những bậc thềm khấp khểnh của nhà kẻ liệt thì trời đã khuya lắm. Mấy vệt sáng vàng vọt của đèn dầu lọt qua khe cửa làm cho nó chìm sâu vào  bóng tối mịt mùng. Trong đêm ông chỉContinue reading “LỜI XƯNG TỘI LÚC NỬA ĐÊM”

NGƯỜI ĐI KHÔNG ĐỂ LẠI DẤU CHÂN

Vũ Thư Hiên  Tin Vũ Huy Cương qua đời đến với tôi không đột ngột, nhưng choáng váng. Không đột ngột, vì lớp chúng tôi đã ở cái mốc được gọi là “đến cõi”, tính theo tuổi thọ trung bình của người Việt, chẳng nay thì mai cũng rời bỏ thế gian này. Mà tuổiContinue reading “NGƯỜI ĐI KHÔNG ĐỂ LẠI DẤU CHÂN”