NEO LẠI BÓNG MÌNH

Nguyễn Ngọc Tư

“Làm việc thiện đã tốt, nhưng làm xong quên luôn còn tốt hơn…”

——–

(Nguyễn Ngọc Tư)

.

Cuối năm tặng sách cho bạn, hời hợt nói một câu, “vậy là năm nay không tới nỗi vô tăm tích”. Chỉ mấy từ, mà phơi hết ngây thơ.

In một hay vài cuốn sách dày, bìa cứng bảnh bao, gửi vào thư viện hay một bảo tàng văn chương nào đó là đã đánh dấu vào thời gian, không bị vùi lấp mất sao? Chữ sống sót không phải bằng cách đó. Bản nhạc, bức tranh, và những tác phẩm nghệ thuật khác, cũng vậy.

Nghĩ mình chắc bị ám ảnh hư vô, sợ bị người đời quên mất. Bạn thì không, ít nhất cũng chẳng ra vẻ có. Hồi bạn chọn nghề cô dạy trẻ, mọi người cản quyết liệt, nói biết bao nhiêu chuyện sung sướng không làm, chọn chi công việc cực thân tủi lòng, bao lớp học trò một khi lớn lên không còn nhớ. Lúc đó bạn cười hỏi ngược, nhẹ không, “ủa, phải nhớ mới được sao?”. Ai nhớ được tên chị nữ hộ sinh đã cắt dây rốn cho mình?

Lần nhóm thiện nguyện vác tiền tới quê mình xây mấy cây cầu qua sông, anh đại diện một hai bảo đừng gắn biển tên chi hết, “tụi tui làm chuyện này đâu phải để được nhắc nhớ”. Làm việc thiện đã tốt, nhưng làm xong quên luôn còn tốt hơn, thầy anh dạy vậy.

“Cho đi và mất trí nhớ, chỉ nhiêu đó mà anh phải học mấy năm mới thuộc”, anh kể.

Những cây cầu xây từ lòng hảo tâm, rốt cuộc cũng xong. Chúng chỉ là cầu qua sông, không mang tên ai, không là biểu tượng lòng tốt của ai. Ít lâu sau, cầu có tên, là tên quán nước, hoặc chủ đất, tên một cái cây lớn đứng ngay bên đầu cầu. Người quê có cách định vị của họ. Nên có những cây cầu được xây tặng khác, được khắc danh tính người tài trợ rành rành trên đá hoa cương, rốt cuộc được dân địa phương gọi bằng cái tên trớt quớt, cầu Cây Quao, Hàng Gòn, Gò Mả, Năm Quắn. Người đàn ông tên Năm Quắn nọ chẳng góp gì cho cây cầu, nhưng lúc cầu mới xây xong ông thường lên đó giăng võng nằm chơi.

Nghĩ, ông Nguyễn Công Trứ không bày đầu cái vụ “phải có danh gì với núi sông”, ông chỉ nói trắng ra cái ham muốn trong lòng thiên hạ. Thật vô lý quá khi nghĩ mình sống đằng đẵng gần một trăm năm trời, lúc chết là chìm mất tăm hơi. Chẳng thể sống hai lần, người ta tìm cách khắc khảm mình vào cuộc đời, hòng có thể ở lại được chút nào hay chút ấy, sau khi da thịt ra tro bụi. Cái chết, nói cho cùng thật khó chấp nhận. Họ soạn nhạc, vẽ tranh, làm thơ, hay chọn cách giản dị hơn, xây một cây cầu, trồng một vài cái cây ăn trái trong vườn, để sau này con cháu nhớ tới lúc nhìn vào.

Hồi ngoại trồng mấy cây xoài cát bên hè, không biết có ý đó, hay đơn giản chỉ là thấy đất trống thì trồng, lấy trái ăn. Nhưng ngoại khuất mặt rồi, cậu Năm giữ cây không cho đốn, dù chúng già cỗi lâu nay chẳng hoa lợi gì. Hôm rồi cây bị sâu đục thân chết đứng, cậu ngó bó xác khô giữa trời, ngậm ngùi như tiễn ngoại đi lần nữa. Ít ra là cuộc ra đi khỏi vùng tưởng nhớ của cháu con, cậu nghĩ vậy. Một người đàn bà cả đời ẩn hiện trong bếp, ngoài vườn và trên mảnh ruộng của mình, lúc về đất không để lại gì ngoài tấm ảnh thờ và mấy cây ăn trái trong vườn. Mớ kỷ vật ít ỏi ấy, giờ cũng mất.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy mấy góc nhà giắt đầy mớ túi nylon mục rã, suốt từ hàng ba tới bếp là những thứ đồ dùng sứt sẹo, tụi nhỏ đều phải buột miệng “cậu Năm y chang ngoại, thứ gì cũng để dành”. Cậu không nhận ra chính mình mới là một bản sao hoàn hảo, khiến ngoại chưa bao giờ bị quên lãng trong hồi ức của người ở lại. Không cần bận tâm hư vô, bà ngoại vẫn ở lại trong dáng đi của đứa cháu, trong tính khí của thằng con, trong cái hương vị món bánh tầm bì mà bà truyền dạy.

Có những người cả đời tìm cách đông cứng bóng mình không cho tan theo thân xác, nhưng cuộc chống chỏi với sự vô tình của thời gian nhiều khi không cần nỗ lực gì. Harald Jäger, viên trung tá xuất thân từ một gia đình làm nghề xây lò sưởi, chắc không biết tên tuổi mình sẽ đi vào sử sách thế giới với tư cách người mở bức tường Berlin khi đưa tay nâng thanh chắn. Cả khi không để lại chút tuổi tên gì, như những người xây Vạn lý Trường thành, thì họ cũng làm nên dấu vết của mình trong gạch đá.

Mình từng có lần gọi cái đời sống tẻ nhạt, không biến cố, lờ đờ trôi theo thời gian là “không dấu vết”. Hôm đó bạn nghe được, nói làm gì có người nào sống mà không để dấu. Ngay cả một người vô dụng nhất, chẳng ra tích sự gì, lúc qua đời cũng tốt đất xanh cây.

Không phải ai cũng có thể viết sách, vẽ tranh với cái ảo tưởng rằng chỉ cần vậy thì tên tuổi vẫn còn lang thang hoài trên mặt đất. Nhưng những con người bình thường cũng ở lại rất lâu. Họ chỉ sống, vậy thôi. Như bạn mình, chăn một đám trẻ nít chèm nhẹp mũi xanh năm này qua năm khác, cho tới cuối đời chưa lần nào học trò cũ tới thăm.

Bạn không lấy đó làm buồn. Thậm chí còn không thèm nghĩ bạn ở lại đâu đó trong cách tụi nhỏ cầm đũa, ngồi thẳng lưng, rửa tay trước khi ăn, những thứ cơ bản hình thành thói quen của một con người, đi theo chúng cho tới cuối đời. Khi ấy, bạn đã thủng thẳng một mình qua trời khác.

(Tranh: Lê Sa Long)

Nhớ Biển !

Trong bức ảnh thứ nhất của post này, bà con có thể nhìn thấy một đảo nhỏ nổi lên trên đường chân trời, dân Quảng Nam gọi nó là Cù Lao Chàm, một hòn đảo nhỏ do người Champa khai phá.
Người Việt (Kinh) hầu như chỉ trói mình trong luỹ tre làng với rau và lúa, trong não trạng và kiến văn của một kẻ làm nông, dù có học cao học rộng thì cũng chỉ để thành công trong cái văn hoá lúa nước đó thôi; trong khi người Champa giỏi về hàng hải hơn nhiều với tâm thức phóng khoáng của kẻ đi ra ngoài.
Làng tôi là nơi sống cạnh nhau giữa đám cư dân làm biển và đám làm nông. Không thể không thấy đám làm biển linh hoạt và giỏi buôn bán hơn, hay đi xa khỏi làng quê hơn; còn đám làm nông luôn muốn cuộc sống ổn định hơn, học hành giỏi hơn và cũng tôn thờ quyền lực hơn.
Khi bạn được sinh ra ở miền biển, và phải lên núi rừng sống, bạn mới nhận ra sự khác biệt kinh khủng giữa cuộc sống miền biển và miền núi. Lần đầu tiên ra khỏi nhà quê mình, về nhà chồng, tôi đã có cảm giác có cái gì đó nó luôn vây bủa làm mình ngộp thở và cho đến một hôm tôi nhận ra là đã lâu mình không nhìn thấy đường chân trời trên một vùng nương rẫy xanh mênh mông.
Ngồi trên bãi biển, ngước nhìn ra xa, đường chân trời xa tít tắp giống hệt một sự hứa hẹn về một triển vọng mới, một vùng đất mới, bạn sẽ nhận thấy xung quanh mình một bầu khí thoáng đãng vô tận, không chèn ép, không trói buộc và nhiều hy vọng.
Biển giống như một cửa ngõ lớn (cả nghĩa đen và cách hiểu trừu tượng), không có nó, cả con người và nền văn minh của họ bị trói thê thảm vào gốc tre, mà phải một nỗ lực rất lớn mới vùng vẫy ra được, số ít ra được sẽ thành công vượt bậc, số đông còn lại không biết làm gì khác là phải thành công trong cái không gian chật hẹp đó và sự thờ phụng mọi thứ quyền lực đến như một sự tất nhiên.
Nói lảm nhảm nãy giờ là để nói ra cái sự thật: em nhớ biển lắm rồi!

Bonita Falls

Miền Nam California là vùng bán sa mạc nên rất hiếm khi mưa, do vậy mà có rất ít thác nước như những nơi khác cho dù núi đồi rất nhiều. Trong những ngọn thác hiếm hoi đó thì Bonita Falls là ngọn thác có độ cao đứng thứ nhì chỉ sau ngọn Big Falls với ba tầng thác đổ, tổng cộng khoảng từ 370 đến 450 feet tuỳ theo cách đo.

Bonita Falls.
Photo : Bui Huu Phu
Đường leo lên thác khá khó khăn vì phải đi băng qua suối và lội ngược ghềnh đá lồi lỏm chứ không có những con đường mòn như những hiking trails khác. Tuy nhiên, leo núi phải đi như vậy mới thú vị và nó giúp cho cơ thể rèn luyện cách giữ thăng bằng và dẻo dai. Cảnh đẹp thì khỏi phải chê rồi. Tiếc là gần đây nó bị những người vô ý thức đến nơi này xịt sơn lên hết tất cả các tảng đá với graffiti đủ màu làm phá đi mất cái vẻ đẹp thiên nhiên của nó, nhưng cuộc sống là vậy, mình không thể cầu toàn mà cứ phải vui với những gì mà mình đang có.
Bonita Falls toạ lạc tại San Bernardino National Forrest, chỉ cần truy cập Bonita Falls San Bernardino thì sẽ có đường đến. Lưu ý là nên dừng lại tại Lytle Creek, Front Country Ranger Station để mua cái daily pass giá 5 đồng để đậu xe. Những người có America The Beautiful Pass thì khỏi phải mua daily pass. Không có pass mà đậu xe ở đây sẽ bị phạt ít nhất là 275 đô nên các anh chị em đi nơi này phải cẩn thận.
Chúc mọi người một tuần lễ mới thật nhiều năng lượng.
Bonita Falls.
Photo : Bui Huu Phu
Bonita Falls.
Photo : Bui Huu Phu
Bonita Falls.
Photo : Bui Huu Phu

Philippines, nhớ thương từng nơi chốn mình đã ghé qua

Vi-Yên Nguyễn

Mấy chú lái xe ba bánh khu mình ở đã quen mặt mình, đúng hơn là quen quả đầu xù hai màu, nên cứ thấy mình leo lên xe là các chú lại thản nhiên chở đi mà không thèm hỏi đi đâu. Có hôm mình nhờ chú chở về nhà, thì chú lại chở qua chỗ chị bạn. Mình bảo chở qua chỗ chị bạn, chú lại đưa sang quán cà phê. Muốn sang quán cà phê thì chú lại cho về tận nhà.

Ở Philippines, mình đã trải qua những chuyện nhầm lẫn buồn cười như vậy rất nhiều lần. Thậm chí, nhiều khi gọi đồ ăn xong, nửa tiếng sau chị phục vụ lại bước ra hỏi mình đã gọi món chưa, hoặc vô bệnh viện lấy thuốc mà bị bác sĩ… bỏ quên vì đông bệnh nhân quá. Nhưng hầu hết mọi người thân thiện và lành tới nỗi làm mình không thể nào giận cho được. Vả lại, với cái sự xuề xoà kiểu “cũng hay, có thêm trải nghiệm” của mình, mà chị bạn bảo là “tinh thần AQ”, thì khó mà ghét ai nổi.

Mà, Philippines đón tiếp mình không được nhiệt tình cho lắm. Lần đầu bay tới đây, họ còn không cho nhập cảnh, vì mình trùng tên với ai đó trong danh sách cấm. Ủa tên mình mà cũng bị trùng sao. Báo hại mình phải quay lại Singapore, rồi bay sang Thái lông bông cả tháng trời. Lần thứ hai nhập cảnh, mình phải ngồi đợi ông anh giúp làm thủ tục từ sáng tới tối mới được cho qua.

Nhưng khi tới được đây rồi, thì Philippines lại cưu mang mình hết cỡ. Bởi Philippines cho phép du khách Việt ở lâu, nên mỗi khi lang thang ở ngoài chồn chân mỏi gối, không thiết đi đâu nữa, mình lại quay về đây. Đất nước này đã mặc nhiên trở thành ngôi nhà của mình, một cách bất đắc dĩ như vậy, mà không hề phàn nàn. Hay như trong đợt dịch, Philippines đã chứa chấp mình suốt cả năm rưỡi vừa qua, thỉnh thoảng bên phường còn đem tới cho một túi gạo to cùng với cá hộp, thịt hộp. Mình chợt nhớ tới câu “cho tôi che chở bạn, như bạn đã che chở tôi lúc gian nguy” mà các cô chú thuyền nhân Việt Nam đã đề tặng trên một tấm bảng nhỏ, nơi các cô chú xây trường giúp các em học sinh tiểu học ở đây sau đợt bão Haiyan. Philippines đã đối đãi với mình, và nhiều người Việt khác, một cách ân cần, và đáng để đáp ơn, như thế.

Theo như dự tính, không bao lâu nữa, mình sẽ rời khỏi đây để đi học. Chỉ là “dự tính”, vì nhiều khi đời mình có những khúc cua hài hước lắm, chẳng dám nói trước điều gì. Nếu chuyện đi lại thuận lợi, có lẽ sẽ rất lâu mình mới có thể quay trở lại Philippines, hoặc không bao giờ nữa. Mới nghĩ tới thôi đã khiến mình xúc động, và nhớ thương từng nơi chốn mình đã ghé qua, từng người bạn mình đã gặp gỡ, từng cử chỉ chu đáo mình đã nhận được, ở quốc đảo này.

Mình sẽ nhớ lắm, và luôn luôn hàm ơn, về một đất nước đã cho mình trú ngụ những năm tháng tuổi trẻ lông bông.

Nhà thơ Vũ Hữu Định: “May mà có em đời còn dễ thương”

NHẠC XƯA

Thi sĩ Vũ Hữu Định làm bài thơ “Còn Chút Gì Để Nhớ” vào năm 1970 khi bị đày lên Pleiku để làm Lao công đào binh. Bài thơ sau đó được nhạc sĩ Phạm Duy – “ông vua” phổ nhạc của Việt Nam đã lấy nguyên bài thơ làm ca từ không bỏ hoặc thêm bớt một từ nào cả. Bản nhạc nhanh chóng được công chúng đón nhận:

phố núi cao phố núi đầy sương

phố núi cây xanh trời thấp thật buồn

anh khách lạ đi lên đi xuống

may mà có em đời còn dễ thương

phố núi cao phố núi trời gần

phố xá không xa nên phố tình thân

đi dăm phút đã về chốn cũ

một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng

em Pleiku má đỏ môi hồng

ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông

nên mắt em ướt và tóc em ướt

da em mềm như mây chiều trong

xin cảm ơn thành phố có em

xin cảm ơn một mái tóc mềm

mai xa lắc bên đồn biên giới

còn một chút gì để nhớ để quên.

Nhạc Thu Âm Trước 1975

Thái Thanh – Còn Chút Gì Để Nhớ – Thu Âm Trước 1975

Click để nghe Thái Thanh hát Còn Chút Gì Để Nhớ trước 1975

Vũ Hữu Định đã tiết lộ với bạn bè là “em” trong bài thơ này chỉ là nhân vật mà anh đã… nhặt được trong tưởng tượng trong giây phút linh hiển nhất của mình là khi làm thơ.

Khi Phạm Duy “chắp cánh” cho bài thơ bằng một bài hát bất tử, cả nhà thơ và nhạc sĩ đã đội vòng nguyệt quế cho Pleiku, một miền cao nguyên trung phần quanh năm sương phủ núi đồi, một vùng thủ phủ của quân khu 2 nên lính đóng quân nhiều hơn thường dân ở. Nếu không có bài thơ này thì ít ai biết đến một thành phố xa xôi “quanh năm mùa đông” và những người yêu thơ không thuộc nằm lòng câu: May mà có em đời còn dễ thương.

Bài thơ gắn liền với tên tuổi của Vũ Hữu Định, nhắc đến tác giả là người ta nhớ Còn Chút Gì Để Nhớ và ngược lại. Thi sĩ Kim Tuấn là lính đóng quân gắn bó nhiều năm ở Pleiku, từng làm nhiều bài thơ cho phố núi sương mù này đã thốt lên về Vũ Hữu Định: “Mình từng ăn dầm ở dề ở đây mà chẳng làm được tích sự gì, vậy mà bỗng dưng một gã giang hồ từ đâu đó ghé chơi đã làm bài thơ nổi đình nổi đám cho Pleiku!”

Như vậy mới biết là một địa danh nào đó để cho nhiều người biết đến phải nhờ đến âm nhạc và thi ca. Những cung bậc tài hoa của nghệ thuật đã gây cảm xúc và lưu lại “chút gì để nhớ” để thôi thúc độc giả một ngày nào đó sẽ làm du khách được ghé thăm.

Pleiku thập niên 1960

Bài thơ được đăng trong báo Khởi Hành năm 1970, được lọt vào mắt của Phạm Duy, và nhạc sĩ đã tìm lên đến Pleiku để gặp Vũ Hữu Định, người lính đào ngũ hai năm rồi bị bắt đày lên cao nguyên để phục dịch chiến trường.

Trong một buổi chiều họp mặt nhiều văn nghệ sĩ của Pleiku, trong đó có tác giả của “Còn Chút Gì Để Nhớ” – Vũ Hữu Định. Anh mặc cái áo màu xám khắc sau lưng bốn chữ LCĐB (Lao công đào binh). Trong giới văn nghệ, người ta quí trọng tài năng của nhau chứ không phân biệt người đương thời quan cách và kẻ làm tội nhân. Phạm Duy đã rút giấy bút ra từ túi áo và kẻ rất nhanh những dòng nhạc, rồi hát thử cho mọi người nghe bài Còn Chút Gì Để Nhớ và sau đó bài hát đã nổi tiếng ngay sau khi phát hành.

Thi sĩ Vũ Hữu Định tên thật là Lê Quang Trung (1942- 1981) sinh tại Thừa Thiên. Đã từng sống nhiều nơi ở Cao nguyên và Đà Nẵng, anh sống nghèo túng trong khoảng đời ngắn ngủi của mình, có tật mê rượu và thường giang hồ lang bạt đi đây đi đó.

Anh đã có nhiều thơ đang rải rác ở các báo với nhiều bút hiệu khác nhau và cuối cùng tên Vũ Hữu Định mới được nhiều người biết đến sau khi bản nhạc Còn Chút Gì Để Nhớ ra đời.

“Giang hồ đâu cần ai phong ấn”

Chỉ trong chuỗi ngày giang hồ của mình, Vũ Hữu Định để lại cho đời một bài thơ làm nhiều người biết và để ý đến phố núi Pleiku. Tác phẩm đôi khi do ghi lại tình tiết của đời tư của nghệ sĩ, và nghệ phẩm không phải xuất xứ từ salon, từ chăn êm nệm ấm, mà từ nỗi đày ải nhân gian mà tác giả đã trải qua.

Một địa danh vốn ở ngoài đời đã đẹp, khi đi vào thi ca và âm nhạc sẽ trở thành nên thơ hơn, làm du khách muốn đến thăm hơn. Như bài thơ Đây Thôn Vỹ Dạ của Hàn Mặc Tử và bài nhạc Ai Lên Xứ Hoa Đào của Hoàng Nguyên.

Tôi đã có một đôi lần ghé lại Pleiku, từ con dốc cao đổ vào trung tâm, đã thấy “quanh năm mùa đông” ở trên từng màn sương ướt màu thông xứ sở cao nguyên. Không thể không nhớ đến một gã giang hồ làm thơ Vũ Hữu Định tài hoa bạc mệnh đã từ giã cuộc chơi trần thế vào năm 39 tuổi.

Tôi đi trong hoài tưởng về một Pleiku ngày ấy đã được Vũ Hữu Định khoác lên cho chiếc áo thi ca, đi loanh quanh hết mấy con đường không còn mù bụi đỏ như xưa để có đúng là “đi dăm phút đã về chốn cũ” không?

“Xin cảm ơn một mái tóc mềm” nào đó của Vũ Hữu Định đã cho chúng ta những hình dung về một phố núi cao nguyên Pleiku ngoài đời và một miền sương mù bất tận trong thơ. Một mái tóc mềm dẫu không có thật ở ngoài đời cũng kệ, cũng đủ làm cho May Mà Có Em Đời Còn Dễ Thương.

Bài: Trương Đình Tuấn
Bản quyền bài viết của nhacxua.vn

BỐ GIÀ 

Phong Thanh Duong cùng với Phượng Bảo tại Edwards Theater 18 Mira Mesa Plus IMAX & RPX.

· San Diego

Bố Già (Dad, I’m Sorry) là bộ phim mới nhất của Việt Nam làm năm 2021 theo thể loại bi hài về gia đình, của hai đạo diễn Vũ Ngọc Đăng và MC Trấn Thành với Trấn Thành trong vai chính, là một thành công về thương mại với vé bán ở Việt Nam hơn 400 tỷ VND (18 triệu Mỹ kim) và hơn 1 triệu đô khi trình chiếu ở Hoa Kỳ. Phải nói đây là một con số thu rất lớn khi phim được chiếu trong thời gian đại dịch, vì mặc dù gần đây Mỹ đã mở cửa tất cả các hoạt động đông người trở lại nhưng số người đến rạp xem vẫn còn rất ít.

Điện ảnh Việt Nam thời kỳ sau 75 đã tiến một bước rất dài sau khi từ bỏ dòng phim “điện ảnh cách mạng” với những phim như “Chị Tư Hậu”, “Đến Hẹn Lại Lên” mà người miền Nam không ai thèm coi! Sau thời kỳ “bao cấp” phim ảnh Việt Nam trở nên đa dạng hơn, nhưng phần nhiều vẫn là những phim thương mại kiểu “mì ăn liền” như “Trai Nhảy”, “Chuông Reo Là Bắn”.

Tôi đã xem bộ phim 5 tập TV “Bố Già” của Trấn Thành trên Youtube thấy cũng khá hay, lại được nghe nhiều người review khen về bộ phim này nên cũng háo hức đón chờ khi phim chiếu ở rạp bên Mỹ. Nhưng khi xem xong thì phải nói là thất vọng hoàn toàn! 

Nếu bộ phim TV Bố Già khá hay về kịch bản, diễn xuất, và quay phim thì phim Bố Già chiếu ở rạp là một thất bại hoàn toàn về mặt nghệ thuật!

Thứ nhất là về kịch bản. Mặc dù cố gắng giữ thông điệp về tình cha con và sự hy sinh của cha như trong bộ phim truyền hình, phim ở rạp kịch bản rất lũng cũng, rời rạc và gượng ép. Kịch bản cố gắng dồn nhiều thứ vào trong vòng 2 tiếng nên không có thời gian và cơ hội để phát triển tính cách của nhân vật. 

Có nhiều cảnh khá gượng ép như cảnh sư ông nói vài lời triết lý lúc cuối phim, tưởng là sâu sắc nhưng lại làm cuốn phim trở nên giả tạo.  Đối với những phim hay thì chỉ cần một ánh mắt, một cái nhìn, một cái nắm tay là cũng đủ đưa người xem “thấm” và “cảm” những triết lý thâm trầm mà người làm phim muốn chuyên chở.

Khi xem phim tôi thường thích nhất là xem đoạn cuối “ending”. Phim hay thì ending thường gây nhiều cảm xúc làm người xem thẩn thờ và suy nghĩ mãi (dù phim đã kết thúc từ lâu) về những thông điệp mà phim muốn gởi đến khán giả.  Phim “Bố Già” rất tiếc là không đem đến cho tôi cái cảm xúc ấy.

Thứ nhì là diễn xuất. Nếu trong TV sitcom tất cả dàn diễn viên chính và phụ diễn rất đều và rất “tới” thì trong “feature film” ở rạp, cũng những diễn viên ấy, lại diễn không đạt, không lột tả được hết tính cách của từng nhân vật. Có lẽ vì kịch bản dở, mà cũng có lẽ vì đạo diễn không chuyển tiếp nổi từ cách làm phim cho TV nhiều tập sang cách làm cho phim 2 tiếng trên màn ảnh lớn.  Nếu có một vài điểm son trong cách diễn xuất thì đó thuộc về vai em bé trong phim, và phần đối thoại có vẻ lưu loát và “thật” hơn, không còn “cứng nhắc” như những phim Việt Nam lúc trước.

Thứ ba là quay phim. Phim màn ảnh lớn nhưng vẫn quay theo kiểu “mì ăn liền” của những phim bộ TV nên không lột tả được hết cái “hồn” của phim trên màn ảnh bạc. Nếu có cho một điểm son thì đó là những cảnh quay về những con hẽm nhỏ của Sài Gòn, những “ngõ vắng xôn xao nằm trong lòng phố lớn” mà những người sinh ra ở Sài Gòn như tôi đã trót yêu.

Nói tóm lại dù “Bố Già” là một cuốn phim  thành công nhất về thương mại trong lịch sử Việt Nam và ngay cả khi chiếu ở Mỹ, phim vẫn còn rất nhiều hạn chế về mặt nghệ thuật. Nếu phim này được giới thưởng ngoạn ở Việt Nam cho là hay thì so sánh với một nền “nghệ thuật thứ 7” khác của châu Á là Hàn Quốc với những tên tuổi “tượng vàng Oscar” như Bong Joon-ho hay Juy-Jung Youn, điện ảnh Việt Nam vẫn ở giai đoạn ao làng, còn lâu lắm mới ra biển lớn!

Rating: 4/10 (bonus point cho cảnh Sài Gòn)

Lake Tahoe (California & Nevada)

Lake Tahoe (California & Nevada) 3rd week of June 2021.
Thanks to everyone postings and tips on Lake Tahoe this past year. We aimed for the beach and kayaking. We had one long hike at Emerald Bay. There were so many trails that will have to wait.
Taking hwy 395 north from Orange County to Lundy Lake and played there for the afternoon. Then we hiked & played at one beach per day around Tahoe. The hikes into Secret Cove and Chimney beach (2.4 miles RT) were beautiful! Sand Harbor Beach was extremely convenient. Calawee Cove was within view from the parking lot and a quick descend.
The longest hike we did was down to Lower Cascade Fall at Emerald Bay State Park. It was nice for any kids— especially with a gift shop filled with cold ice creams.
Highway 395 got especially more beautiful after Bridgeport. The road home from South Lake Tahoe via SR 207 and 206 to connect to 395 was pleasant in the early morning— seeing distant, green farm land from higher elevation.
Words cannot describe them all… you all know what I mean
Hồ Tahoe (California & Nevada) tuần 3 tháng Sáu 2021.
Cảm ơn tất cả mọi người đã đăng tải và lời khuyên về Hồ Tahoe trong năm vừa qua. Chúng tôi nhắm đến bãi biển và chèo thuyền kayak. Chúng tôi đã có một chuyến đi bộ dài tại Vịnh Emerald. Có rất nhiều con đường mòn sẽ phải chờ đợi.
Dẫn đường 395 phía bắc từ Quận Cam đến Hồ Lundy và chơi ở đó vào buổi chiều. Sau đó chúng tôi đi bộ & chơi ở một bãi biển mỗi ngày quanh Tahoe. Những chuyến đi bộ vào bãi biển Secret Cove và Chimney (2.4 dặm RT) thật đẹp! Bãi biển Cát Cảng vô cùng tiện lợi. Calawee Cove ở trong tầm nhìn từ bãi đậu xe và một nhịp xuống nhanh chóng.
Chuyến đi bộ dài nhất mà chúng tôi từng đi xuống Hạ Cascade Fall tại Công viên Tiểu bang Bay Emerald. Thật tuyệt vời cho bất kỳ trẻ em nào-đặc biệt là với một cửa hàng quà tặng ngập tràn kem lạnh.
Quốc lộ 395 đặc biệt đẹp hơn sau Bridgeport. Con đường về nhà từ Hồ Nam Tahoe qua SR 207 và 206 để kết nối với 395 thật dễ chịu vào sáng sớm, thấy đất trang trại xanh từ độ cao hơn.
Không từ nào diễn tả hết được… các bạn hiểu ý tôi chứ
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran
Lake Tahoe
Photo by A Kudos Tran

Delicate Arch at Arches National Park, UT.

In May 2021, my cousin and me got to see Delicate Arch at Arches National Park, UT. These view was awesome and it took 6 miles in total to hike! Not bad for beginner of hiking like me . Temperature was perfect, it’s about 70 degree, and pretty winds. It was last minutes for us to pick this Arch, because we made road trips to couple states and didn’t have much time for hiking. I’m glad we have made it. It’s not only the views, but it about memories I’ve shared together with my cousin! Hope you enjoy these pics and have a great week!
Vào tháng 2021 năm 2021, anh em họ của tôi và tôi phải xem Arch Tinh tế tại Công viên Quốc gia Arches, UT. Khung cảnh này thật tuyệt vời và mất 6 dặm để đi bộ! Không tệ cho người mới bắt đầu đi bộ như tôi . Nhiệt độ rất hoàn hảo, khoảng 70 độ, và gió khá đẹp. Đó là những phút cuối cùng để chúng tôi chọn Arch này, bởi vì chúng tôi đã thực hiện chuyến đi đường bộ đến các tiểu bang và không có nhiều thời gian để đi bộ. Tôi rất vui vì chúng ta đã làm được điều đó. Đó không chỉ là quan điểm, mà nó là về những kỷ niệm mà tôi đã chia sẻ cùng với người anh em họ của tôi! Hy vọng bạn thích những bức ảnh này và có một tuần tuyệt vời!
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo
Delicate Arch at Arches National Park, UT.
Photo by Ngoc Vo