China Town nhỏ bé giữa Los Angeles

 

Tết này chụp hình ở đâu cho cool ngầu?!
Ngoài Phước Lộc Thọ với hàng bông hàng hoa ngập tràn sắc xuân, lao xao tiếng bàn tán, nhộn nhịp không khí cuối năm, nếu muốn kiếm một chút cũ kỹ, trầm lắng, nuối tiếc như tiếng lòng còn cố níu kéo những ngày tàn năm cũ thì hãy đến China Town nhỏ bé giữa LA.
Tông đỏ/vàng 2 màu chủ đạo của khu phố lọt thỏm giữa lòng Los Angeles sầm uất. Điểm tô những chiếc đèn lồng đỏ treo cao đặc trưng của văn hoá Trung Hoa.
Có lẽ chỉ mùa covid này nơi đây mới yên ắng kỳ lạ, không hề có tiếng xí xô xí xào, không có chen lấn giành giựt. Mỗi người chọn cho mình một góc rất riêng để hoài niệm năm 2020 và chờ đón 2021.
Chúc mừng năm mới đến tất cả những ai đọc qua post này. Một năm mới An Khang Thịnh Vượng!
China Town LA
Photo : Triệu Minh
China Town LA
Photo : Triệu Minh
China Town LA
Photo : Triệu Minh
China Town LA
Photo : Triệu Minh
China Town LA
Photo : Triệu Minh
China Town LA
Photo : Triệu Minh
China Town LA
Photo : Triệu Minh

Khúc giao mùa

Xin giới thiệu bài hát “Khúc giao mùa” do 1 thành viên trong group “Điểm tham quan , du lịch , cảnh đẹp ở Mỹ” của chúng ta,với tài nghệ kéo violin réo rắt, tung hứng với 7 nốt nhạc góp thêm chút không khí mùa xuân, mùa Tết đang về trên khu phố người Việt tại Little Saigon, mang chút hơi sưởi ấm lòng những đứa con xa quê.
Clip được quay tại chợ hoa Phước Lộc Thọ và Miles square park. 2 địa điểm quen thuộc và nhàm chán đối với người ở Bolsa nhưng qua video clip này thấy thương ghê những thứ nhỏ bé, quen thuộc mà hằng ngày ta không để ý, để đến khi mất đi rồi thì tiếc ngẩn tiếc ngơ.
Cảnh đẹp không đâu xa vời, cảnh đẹp trong lòng chúng mình đó thôi!

Crater Lake

Crater Lake được hình thành từ 1 vụ nổ núi lửa lớn cách đây 7700 năm. Cách thành phố Porland 3 tiếng xe về phía Nam, và đây cũng là hồ miệng núi lửa sâu nhất thế giới. Tuy là hồ trên núi nhưng màu nước xanh biển độc đáo đã ám ảnh tui phải 1 lần đặt chân tới. Có 1 đoạn hike nhỏ tầm 30 phút để lên đc vị trí ngắm trọn “miệng núi lửa” đã yên giấc, và tui đã nổi da gà khi đứng trước 1 thiên nhiên hùng vĩ có một không hai này. Thực sự rất đáng đi. Chỉ cần search Crater Lake, Google map sẽ dẫn bạn đến tận hang ổ của cái đẹp.
Crater Lake
Photo : Ly Thuy Khanh Nguyen
Crater Lake
Photo : Ly Thuy Khanh Nguyen
Crater Lake
Photo : Ly Thuy Khanh Nguyen

Bằng mọi giá phải ghé Phở Dậu!

Trong “thiên tụng ca” về phở (Miếng Ngon Hà Nội), nhà văn Vũ Bằng viết: “Chúng ta đã từng thấy có những người vất vả vì ăn phở… Ta đã từng thấy có buổi sáng, hàng trăm người chen chúc khổ sở vào cái ngõ con bề ngang không quá một thước ở phố Hàng Khay, bên cạnh nhà Bát Si Nha hay xuống tận đằng sau chợ Hôm, trong một cái quán lá tồi tàn để thưởng thức cho kỳ được một hay hai bát phở mới yên tâm…”.
Tôi cũng từng “vất vả vì ăn phở”. Có nhiều buổi sáng, tôi nhất quyết, cho bằng được, chạy từ nhà ở quận 7, giáp ranh Nhà Bè, để đến Phở Dậu. Đi “xuyên quận” – qua quận 4, vào quận 1 rồi đến quận 3. Kỳ công như vậy chỉ để “làm” một tô Phở Dậu. Sài Gòn kẹt xe triền miên nên đi từ nhà đến Phở Dậu có khi mất trọn một tiếng rưỡi! Ai từng kẹt xe chết dí ở cầu Kênh Tẻ có thể chứng thực cho tôi điều này. Để các bạn sống ở Mỹ có thể hình dung, một tiếng rưỡi là thời gian đi từ Bolsa đến San Diego – cách nhau khoảng 165 km. So sánh khập khiễng một chút, có thể nói, để ăn được bát Phở Dậu, tôi phải chạy từ Sài Gòn xuống Cần Thơ rồi lại từ Cần Thơ về Sài Gòn (nếu đường sá ngon lành như ở Mỹ!). “Vất” thật! Nếu cụ Vũ Bằng còn sống, tôi có thể nói với cụ, “cụ chưa “vất” bằng cháu đâu cụ ạ”!
Phở Dậu rất đáng để “vất”, để thưởng thức cái hương vị “thuần Bắc” của nó. Hàng chục năm nay – từ thời mà Phở Dậu nổi tiếng với biệt danh “Phở Nguyễn Cao Kỳ” vì ông tướng này, dân Bắc kỳ (Sơn Tây), ghé thường xuyên đến nỗi chủ quán dành riêng cho ông một bàn ở một vị trí nhất định – luôn duy trì công thức nấu phở độc đáo. Thời gian cứ trôi, Phở Dậu vẫn thế. Sài Gòn đã kinh qua bao nhiêu chính biến và thời cuộc thăng trầm, Phở Dậu vẫn thế. Nếu cần một hình ảnh cho thấy sự “bất tử” của một góc Sài Gòn thì Phở Dậu là bằng chứng.
Phở Dậu
Ảnh : Mạnh Kim
Có lẽ không quán phở nào ở Sài Gòn có mùi vị giống Phở Dậu. Nước phở ngọt từ xương của Phở Dậu ăn vào là ngấm đến tận… xương. Ăn Phở Dậu cũng theo một “nghi thức” đặc biệt. Bát phở được bưng ra với một đĩa hành trắng. Xịt tương ớt vào. Trộn đều lên. Tương Bắc nhé. Không phải tương công nghiệp Cholimex. Rồi thong thả húp một muỗng để cổ họng ngấm vị ngọt của thứ nước xương ống trước đó được hầm hàng giờ. Kế đó, gắp một miếng nhỏ vè dòn – thứ thịt bò mà chỉ có thể là “Dậu” mới đạt được đẳng cấp như thế – nhai nhè nhẹ. Tiếp theo, húp một muỗng nước nữa, rồi từ từ gắp miếng bánh phở…
Phở Dậu không có rau thơm hoặc thậm chí ngò gai – thứ rau vốn dĩ được thần thánh hóa với linh hồn của phở. Phở Dậu dĩ nhiên không thể có giá đỗ. Tôi không biết cái triết lý cao siêu gì ẩn nấp sau cái sự loại bỏ giá và rau khỏi “văn hóa Phở Dậu” nhưng quả thật khó lòng có thể chấp nhận việc ăn Phở Dậu mà lại bỏ giá vào. Hãy đến Phở Hòa Pasteur để ăn giá với phở nhưng với Phở Dậu thì đừng nên thấy “thiếu sót” nếu không có giá hoặc bất kỳ thứ rau nào khác ngoài hành lá và ngò. Nếu thích thì gọi thêm chén tiết thôi. Sài Gòn có vô số tiệm phở có tiết phở nhưng “tiết Dậu” là thượng hảo hạng. Còn “luận” về thịt thì chỉ riêng kỹ thuật thái thịt của Dậu đã ẩn chứa một “ý nghĩa” rõ ràng ẩn nấp ý nhị sau những miếng thịt mỏng như tờ giấy. Tôi cực kỳ kinh sợ ăn phở với miếng thịt dày cộm nhai mãi không đứt. Thịt phải mỏng. Cho vào miệng như muốn tan ra. Ngọt thật ngọt. Thơm thật thơm. Phở! Đây là phở! Thịt bò phở phải thái cực mỏng, không phải beefsteak! Hiểu không?
“Cần thêm gì thì nói nha” – lần nào ăn ở đây cũng được ông chủ ra hỏi. Khó có thể đếm hết bao nhiêu tiệm phở mà tôi đã ăn nhưng chưa có tiệm nào, dù là khách quen thường xuyên hay chỉ đến vài lần, mà ông/bà chủ cứ đi hỏi từng người khách như ở Phở Dậu. Nước dùng của Phở Dậu ngọt. Cách phục vụ cũng ngọt. Không thể không ghiền. Rất đáng để “vất”, thưa cụ Vũ Bằng. “Ê, sáng nay ghé “Dậu” không?” – anh Bảo Chấn gọi điện rủ. Anh Chấn là dân nghiện nặng Phở Dậu. Dĩ nhiên là đi. Mưa gió cũng đi. Ghé nhiều lần, tôi thấy có rất nhiều người nghiện.
Một lần, tôi đến lúc hơn 12g trưa. Ngày nào cũng vào tầm này thì Dậu đóng cửa hoặc sắp đóng cửa. Người phục vụ nói chỉ còn đúng một tô. Hên quá! Nhịn cả tuần rồi. Đúng lúc ấy thì một cặp vợ chồng trẻ vào. Anh chồng nói, bả có bầu, thèm bất tử. Cô vợ tiu nghỉu khi nghe nói hết phở. Thế là tôi phải đứng giữa một sự chọn lựa khó khăn trong đời: nhường tô phở hay mặc kệ bà bầu? Cuối cùng, tôi giấu đi sự ấm ức và nói với người phục vụ: thôi để cho cô ấy đi, không thì bả xé xác anh chồng…
Trong tùy bút “Phở”, cụ Nguyễn Tuân kể: “Có người bèn chỉ tay thẳng xuống nền cỏ bờ hồ Phần Lan, buông thõng một câu: “Bây giờ có ngay một gánh phở đỗ bên bờ hồ này thì tớ đả luôn sáu bát!”. Tất cả đều reo lên. Thì ra gần đây chúng tôi héo hắt đi, vì xa đất nước, khẩu vị lạc điệu, thấy nhớ nhà nhớ nước, trong cái nhớ nhà nhớ đất nước, có cả một sự nhớ ăn phở nữa. Hình ảnh bát phở quê hương đưa ra lúc ấy giải quyết đúng vào thắc mắc chung của mấy người. Tất cả đều thi nhau đề cao những đức tính của phở dân tộc…, về một miếng ăn kỳ diệu của tất cả những người Việt Nam chân chính…”.
Tôi không dám nhận mình là “người Việt Nam chân chính” nhưng quả thật tôi có lần “héo hắt đi” vì “khẩu vị lạc điệu” và bằng mọi giá phải tìm cho bằng được một bát phở. Lần ấy, sau gần một tuần ở New York vì có việc, tôi thèm dữ dội cái “miếng ăn kỳ diệu” nên lục Google tìm tiệm phở, với hy vọng mong manh rằng ở New York cũng có phở. Có thật. Phải đi bộ hơn một tiếng mới tìm được tiệm. Thế rồi họ bưng ra một tô “phở”. Tôi bật ngửa nhìn tô phở. Ông chủ tiệm đã “định nghĩa lại” phở theo cách mà Nguyễn Tuân, Vũ Bằng hoặc cụ Võ Phiến sẽ bật dậy mà viết tiếp về phở, không phải với một sự miên man chữ nghĩa thi vị mà bằng sự tức giận tột đỉnh. Vì sao? Cái gọi là “phở” ở tiệm này có cả củ cải trắng và cà rốt, thưa các tiền bối! Cụ Nguyễn Tuân, trong tùy bút trên, viết: “Đầu năm 1928, ở Phố Mới…, có một hàng phở cho cả húng lìu, cả đậu vừng, đậu phụ. Nhưng những cái lối tìm tòi ấy không thọ, vì trình độ nhận thức của quần chúng phở không sa đọa như người chế tạo…”. Cụ Nguyễn ạ, phở có củ cải và cà rốt mới thật sự là một sự “sa đọa” kinh khủng không thể tưởng nổi!
Nó chỉ khiến tôi nhớ về Phở Dậu. Bằng mọi giá phải “làm” một tô Phở Dậu ngay sau khi trở về. Phở Dậu giữ lại gần như tất cả “nền nếp” của phở, giữ lại “quy luật” truyền đời của nghề nấu phở; giữ lại cái hồn phở, giữ lại truyền thống ẩm thực phở, giữ lại cả cái sự ghiền mà Phở Dậu mang lại cho người ăn. Như hàng triệu người Việt khác, tôi đã ăn hàng ngàn tiệm phở. Nhưng chỉ có Phở Dậu là bằng mọi giá tôi phải ghé lại. Lần tới đây, tôi phải ăn vài tô…, “mới yên tâm”, như cụ Vũ Bằng từng thèm thuồng nhung nhớ và tự “hứa với lòng”…
(30 Tết Tân Sửu, ngày cuối năm, viết linh tinh…)

BẠN THÂN

BẠN THÂN

Ngồi đây một mình ta ngắm mây trôi trên đầu 

Nỗi sầu ngậm ngùi đây 

mà bạn thân xa nào hay

Ngày hôm qua mình bôn ba những ngày dài vắng nhà

Mà giờ biền biệt xa

Ta với bạn mỗi người một nơi

Ngồi đây một mình ta 

với bao la đất trời

Lời buồn là lời ca 

gửi bạn nơi muôn trùng xa

Chuyện hôm qua, ngày hôm nay

không thể nào ta níu lại

Và rồi chuyện ngày mai, chưa biết đời ta ngắn hay dài

Càfe mỗi sáng, chuyên đời ngổn ngang

Mấy ai tình thân như mình là bạn

Càfe mỗi sáng, chuyện cười thế gian

Mấy ai để tâm nghe lời phàn nàn. 

Đời tôi đen đủi nên buồn nhiều ít vui

Hiu hắt dòng đời trôi 

Đắng bờ môi cũng gắng cười

Để nuôi bao nhiêu niềm ước ao

Bao hy vọng lớn lao cho ngày mai ngày sau.

Chuyện đời hợp tan như bèo dạt mây bay

Nhưng nghĩa tình chẳng phai, 

dẫu người đi người ở lại

Ngày mai khi xuân về khắp nơi

Người người trong tiếng cười tôi đón bạn về chơi.

https://youtu.be/EjtNg73OJUI

 

Carrizo Plain National Monument – Santa Margarita, CA

Carrizo Plain National Monument – Santa Margarita, CA
Đây có thể được xem là khu vực có hoa dại lớn nhất ở Cali , hoa dại ở đây rất nhiều loại daisy , poppy , tidytips , lupine….
Hằng nằm tùy theo thời tiết thì từ khoản cuối tháng 2 đến cuối tháng 4 là mùa hoa dại rực rỡ ở California
Đường đến đây không quá khó đi những có đoạn nhiều cua cùi chõ và có thể camp tại đây . Ở đây 2 cái campgrounds first-come, first-served .
Carrizo Plain National Monument – Santa Margarita, CA
Photo : Nguyen Vo
Carrizo Plain National Monument – Santa Margarita, CA
Photo : Nguyen Vo
Carrizo Plain National Monument – Santa Margarita, CA
Photo : Nguyen Vo
Carrizo Plain National Monument – Santa Margarita, CA
Photo : Nguyen Vo

SÀI GÒN MỘT THUỞ “DÂN ÔNG TẠ ĐÓ!”

SÀI GÒN MỘT THUỞ “DÂN ÔNG TẠ ĐÓ!” của anh Cỏ Cú – nhà báo Cù Mai Công (Tuổi Trẻ); có thể xem là cuốn sách đầu tiên về khu vực Ông Tạ, thủ phủ của người Bắc di cư 1954; giờ thuộc quận Tân Bình, Tp.HCM.
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Người viết sống hơn nửa thế kỷ nơi này, quen thuộc từng con hẻm, quán cafe quán phở; cùng với những nhân vật lừng danh từng gắn bó. Có thể kể tới 04 ông cấp Tá cả VNCH và Việt Cộng ở Ông Tạ như: Thiếu tá Đào Bá Phước – chỉ huy trưởng Liên Đoàn 5 BĐQ, nhà gần con hẻm đi ra Cách mạng tháng 8 [ông này bị “bắn rocket nhầm” chết hồi 1968 được đặt tên cho trại ở đường Tô Hiến Thành và ngoài Nha Trang]; hay Trung tá Đặng Sỹ Vĩnh [tự sát cả gia đình 09 người ngay hôm 30/4/1975 mà tác giả Cù Mai Công có đi… coi xác]; rồi đại tá Lưu Kim Cương chết ở ngã tư Bảy Hiền sau đó NS Trịnh Công Sơn có viết “Cho một người nằm xuống” và đại tá – chính ủy lữ đoàn tăng 203 Bùi Văn Tùng nhà ở số 2 Phạm Văn Hai.
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chưa hết, “Dân Ông Tạ đó” còn phải kể tới nhiều người nổi tiếng từng hoặc đang có “hộ khẩu” nơi này như MC Nguyễn Ngọc Ngạn nhà bây giờ như là khách sạn Tây Hồ ngay ngã ba Ông Tạ; bà Chủ tịch Quốc hội Kim Ngân nhà bên phố Hàn Quốc hông chợ Phạm Văn Hai mua sau khi nghĩa địa giải tỏa. Rồi, các nhà báo Tâm Chánh, Thế Thanh, Đoàn Khắc Xuyên, Đỗ Trung Quân…À, còn có tui thâm niên 22 năm, nhà cách ngã ba Ông Tạ 10 phút đường bướm bay
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Với hàng vạn trang tư liệu, hàng ngàn ảnh báo chí tự chụp và lưu giữ, nhiều người trẻ bây giờ sẽ biết thêm một phần của Sài Gòn; có một nơi gọi là ngã ba Ông Tạ nhưng chả biết Tạ là cha nội nào và vì sao được đặt tên ngã ba, tên chợ…
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà
Chợ Ông Tạ
Ảnh : Lê Nguyễn Hương Trà

Lake Tahoe, NV

Lake Tahoe, NV
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen
Lake Tahoe, NV
Photo : Hai Nguyen

Vườn quốc gia Yosemite

Vườn quốc gia Yosemite @(^._.^)@
Chụp ngày 28 tháng 2020 năm 2020
Vườn quốc gia Yosemite
Photo : Simon Huynh
Vườn quốc gia Yosemite
Photo : Simon Huynh
Vườn quốc gia Yosemite
Photo : Simon Huynh
Vườn quốc gia Yosemite
Photo : Simon Huynh
Vườn quốc gia Yosemite
Photo : Simon Huynh
Vườn quốc gia Yosemite
Photo : Simon Huynh

MỘT CHÚT KỶ NIỆM NHƯ LỜI GIÃ BIỆT NHÀ VĂN DUY LAM!

Thanh Bình Thân Mến

Dạo này bạn bè thân và quen biết  thi nhau rụng nhiều quá. Mới đó mà với nhà văn thân thiết Hồ Trường An là ngày giỗ đầu, mà tôi cũng chưa có một lời nhắc nhở., và đành hẹn Và bây giờ là với nhà văn lão thành Duy Lam cũng đã bỏ đi đúng một tháng. 

Đặc biệt ông vốn là một cộng tác viên đắc lực , chủ chốt tờ Văn Hoá Ngày Nay của Nhất Linh Nguyễn Tường Tam.

Ông mất ở Virginia, sau khi dọn về cho gần với ba cô gái rượu từ California, hưởng thọ 89 tuổi.

Dạo sau này gần cuối  đời , ông mọc thêm một  đam mê mới  là hội hoạ.

Cũng trong một vài dịp được ghé qua nhà dược sĩ Phương là cô gái rượu của ông, tôi được thưởng ngoạn khá nhiểu bức tranh đẹp treo tường cũng có,  mà bày đầy  sàn nhà ở một căn phòng dưới basement Phương muốn dành riêng cho bố cũng có.Ở đấy tôi cũng được ông hí hoáy cho vài nét cọ đen chân dung , nhưng vừa dọn nhà nên tôi không có sẵn trong tay, và dĩ nhiên vẫn muốn được giữ như một kỷ niệm quý hiếm với ông.

Cách đây một vài năm cũng được gặp lại ông trong một lần nhà văn Đặng Thơ Thơ, cháu ngoại của nhà văn Hoàng Đạo về đây RMS tập truyện Khả Thể, và bao giờ tôi cũng nhận được cái bắt tay thân thiện từ ông, dù  trí nhớ của ông có lẽ đã đến hồi rong rêu và tôi phải giới thiệu tên mình vào tai ông đến hai ba lần và thấy dường như ông không mấy khỏe, không còn tỏ vẻ nhận ra bà con thân thuộc nữa chứ nói chi mình.

Ngoài tài văn và tài vẽ vời tài tử, có lẽ  ít người biết đến ông còn là một người mần thơ tài tử nữa.Mà dường như khi tuổi già sồng sộc đến, người ta thường tìm đến với những cảm hứng Thơ nhiều hơn thì phải.

Bài thơ ‘Chiếc Kẹo Nhỏ Trong Bàn Tay Người Chết’ lấy được khá nhiều nước mắt nhiều người, là một bài thơ đầy cảm xúc viết về một bạn tù khố rách đói đồ ngọt của ông là Đại Tá Nguyễn Khoa  Doanh,  em ruột của thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam.Trong đó xin trích vài câu:’ Chiếc kẹo nhỏ trong tay người chết/Nắm không buông như níu kéo cuộc đời/Chiếc kẹo nhỏ trong bàn tay người chết/Người bạn tù vừa từ bỏ cuộc đời/Mới vừa đây trong tiếng rên hấp hối/Anh đã xin hãy tìm hộ cho anh// Một chiếc kẹo… vì quá thèm chất ngọt…’

Có thể chúng ta coi nhà văn Duy Lam như một nối dài, một tiếp nối không dứt,  và là hậu duệ của Tự Lực Văn Đoàn, vì mẹ ông là bà Nguyễn Thị Thế, em ruột của nhà văn Nhất Linh & Hoàng Đạo, và chị của nhà văn Thạch Lam.

Để có chút gì tưởng nhớ dòng máu di truyền văn chương của nhóm Tự Lực Văn Đoàn, tôi xin thắp nhánh nhang cho nhà văn Duy Lam, và gởi theo bài thơ Lời Cuối có câu đầu:’Một trăm năm cuộc đời mộng ngắn’, với bản ký âm pháp đầy đủ của Phạm Duy phổ nhạc( trên you tube cũng đã có Kim Tước, Hoàng Anh Thư thể hiện).

Không thể không mở thêm một ngoặc đơn ở đây, về một nhà văn luôn có sẵn một nhân cách đáng quý như ông. Và chính vì thế, vị Trung Tá Quân Đoàn 1 này đã từng bị đi tù CS những 13 năm, và có lẽ với bản chất khó- cải- tạo của ông , nên ông cũng đã hơn một lần bị cùm đến thương tật ở cổ chân mình.

Thanh thản như mây bay cố xứ ở cõi miên viễn, nhà văn Duy Lam nhé!