ĐẠI HỌC VẠN HẠNH SÀI GÒN ĐƯỢC TIẾP QUẢN NHƯ THẾ NÀO SAU 1975

Thư viện ĐH Vạn Hạnh có hàng vạn cuốn phim quay lại bản gốc các cuốn sách cổ của các nền văn minh trong lịch sử. Nhà nghiên cứu muốn đọc văn bản gốc thì mượn phim rồi đọc trên màn hình ti vi của thư viện.

Không dễ để được các trường đại học, thư viện, bảo tàng trên thế giới cho phép thu thập một lượng tư liệu quý với số lượng lớn đến thế.

Những cuốn phim đó được lưu trữ trong các thùng bằng nhựa tốt, rất dày.

Sau 1975, chiến sỹ ta thực hiện chủ trương vô sản hoá trí thức, tích cực tăng gia sản xuất trong trường đại học, bèn dồn tất cả phim vào một số ít thùng nhựa, số thùng còn lại thì đổ nước vào… nuôi cá. Những thùng nuôi cá vẫn đặt cạnh thùng chứa phim trong thư viện nên chỉ sau vài tháng, tất cả các cuộn phim đều bị mốc, đành phải vứt bỏ.

Hơn mười năm trước, tôi bắt đầu làm việc tại trường đại học đã tiếp quản ĐH Vạn Hạnh, xin được giấy phép vào đọc kho sách ngoại văn trước 1975, tức số sách ngoại văn của thư viện ĐH Vạn Hạnh còn sót lại. Ở hai mảng sách tiếng Anh và tiếng Nhật, thuộc cách lĩnh vực triết học, văn hoá, văn học, lịch sử… ĐH Vạn Hạnh đương thời đã cập nhật những dòng tư tưởng nóng hổi nhất đương thời (những năm 50-70). Đó chỉ là nhóm sách tôi vào xem, các nhóm sách thuộc ngôn ngữ khác và lĩnh vực khác thì không biết nhưng đoán là độ cập nhật cũng tương tự như vậy.

Tất nhiên, số sách đó trong thư viện không còn nhiều. Ở mấy tiệm sách cũ đường Nguyễn Thị Minh Khai hay Trần Huy Liệu, cho đến hơn 10 năm trước, sách ngoại văn dán nhãn của thư viện ĐH Vạn Hạnh bán từng chồng với giá khá đắt.

Nhưng miền Bắc không chỉ giải phóng miền Nam khỏi những văn bản cổ của văn minh nhân loại hay những trước tác nóng hổi nhất trên thế giới nửa thế kỉ trước, miền Bắc chúng ta đã giải phóng họ khỏi một nền đại học được xây dựng trên ý niệm tự do.

Trong số sách Thư viện Vạn Hạnh còn sót lại, có một loại sách đặc biệt, do trường xuất bản, in những bài phát biểu của các diễn giả được mời đến nói chuyện và tranh luận với giảng viên, sinh viên của trường. Đọc những cuốn sách đó, bạn sẽ nhận ra ĐH Vạn Hạnh đương thời giống như một diễn đàn khổng lồ của xã hội dân sự, nơi tất cả các xu hướng tư tưởng khác nhau đều được cất lên tiếng nói của mình, từ chống cộng sản đến chống Hoa Kỳ, ủng hộ miền Bắc đến ủng hộ Việt Nam Cộng hoà… Tất cả đều có một không gian bình đẳng để giải thích vì sao họ suy nghĩ và hành động như vậy.

Lúc đó tôi đã tự hỏi, giữa Sài Gòn thời đó thì có những tiếng nói chống lại hệ thống cộng sản là đương nhiên, nhưng tại sao chế độ Việt Nam Cộng hoà lại để cho ĐH Vạn Hạnh (và đương nhiên không chỉ Vạn Hạnh) trở thành nơi những người chống lại mình có thể phát biểu tư tưởng?

Câu trả lời nằm ở Hiến pháp 1967 miền nam VN: Đại học là tự trị.

Hôm tôi vào xem di sản ĐH Vạn Hạnh còn sót lại trong thư viện trường mình, số sách đó đã bị phủ bụi 30 năm. Có những bộ sách như “Nhật Bản tư tưởng đại hệ” xuất bản ở Tokyo những năm 60 bị chất bẩn rơi vào giữa các trang sách làm chúng dính vào nhau. Hôm đó, lúc tôi ra khỏi thư viện, áo đen thui như bị dày vò dưới một cái đít nồi khổng lồ.

Những trải nghiệm như thế làm cho mọi chàng “miền Bắc có lý luận” cảm thấy mình thuộc về “miền Nam”. Cái status này viết tặng cho những chàng như thế.

Fb Nguyễn Lương Hải Khôi

Hội luận: Việt Nam hạn chế, ngăn chặn tự do ngôn luận, tiếng nói bất đồng trên Internet

VOA Tiếng Việt

Hôm 26/10, các chuyên gia về tự do Internet vừa có buổi thảo luận về việc chính quyền Việt Nam thực hiện các chính sách gia tăng hạn chế và ngăn chặn thực thi quyền tự do biểu đạt trên mạng xã hội.

Buổi hội luận do Uỷ ban Cứu người vượt biển (BPSOS) tổ chức, nêu các khía cạnh vi phạm quyền tự do ngôn luận của chính quyền Việt Nam như: sách nhiễu, trừng phạt và bắt bớ các nhà báo, các bloggers và những người biểu đạt quan điểm trên mạng xã hội; sử dụng dư luận viên để tấn công, phỉ báng các người lên tiếng cho quyền con người và đòi hỏi công lý.

Ngoài ra, các chuyên gia cũng nêu các vấn đề như việc chính quyền Việt Nam gây áp lực các công ty cung ứng dịch vụ như Facebook và YouTube kiểm duyệt thông tin với nội dung bị nhà nước cấm đoán; tấn công các trang mạng có nội dung chỉ trích Đảng và Nhà nước; và cài mã gián điệp để theo dõi các nhà hoạt động vì nhân quyền, dân chủ.

Các ông Trịnh Hữu Long, Nguyễn Đình Thắng, Phil Robertson, và Steven Adair tại buổi Hội luận trực tuyến Hạn chế và ngăn chặn tự do ngôn luận và bất đồng chính kiến trên Internet, 26-10-2020.

Ông Trịnh Hữu Long, Đồng Giám đốc của tổ chức Legal Initiatives for Vietnam (LIV- Các Sáng Kiến Pháp Lý Việt Nam), hiện cư ngụ tại Đài Loan và điều hành tờ Luật Khoa Tạp Chí, một đề án của LIV, nêu nhận định của ông về các xu thế dẫn đến việc gia tăng đàn áp tự do Internet tại Việt Nam trong thời gian qua:

“Trong thời gian qua có người lên tiếng chỉ trích chính phủ, có thêm nhiều người phản kháng và vì vậy có thêm nhiều người bị bắt. Cùng lúc từ năm 2016, Đảng Cộng sản Việt Nam có đường lối cứng rắn hơn về việc chống tham nhũng.

“Sau hiệp định EVFTA thì chính phủ không bận tâm việc đàm phán nữa!

“Trong bốn năm qua, áp lực từ phía Hoa Kỳ cũng giảm đi, đồng thời những tiếng nói cổ vũ cho phong trào nhân quyền trên thế giới cũng giảm.”

Từ Bangkok, Thái Lan, ông Phil Robertson, Phó Giám Đốc Á Châu của tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW), phát biểu tại buổi hội luận trực tuyến:

“Nhiều người đã chỉ ra rằng án tù dành cho những người bất đồng chính kiến Việt Nam dài hơn nhiều so với bất kỳ nơi nào khác trong khu vực. Không nơi nào khác ngoài Việt Nam, những tiếng nói bất đồng bị phạt từ 6, 8, 10, 12 năm tù vì phát biểu ôn hòa hoặc tổ chức biểu tình ôn hòa.

“Và điều thú vị ở Việt Nam là chính quyền các cấp làm việc rất tốt trong việc bóp nghẹt những tiếng nói này. Họ có khả năng truyền đạt các mệnh lệnh xuống cấp cơ sở ở các xã, thôn để thực hiện các mệnh lệnh này …khi mà vai trò của Đảng trong việc phối hợp tổ chức, giám sát là rất lớn.”

“Tòa án Việt Nam sẽ làm bất cứ điều gì theo yêu cầu của Đảng Cộng sản Việt Nam,” ông Robertson nói.

Trả lời câu hỏi của VOA Tiếng Việt về việc làm thế nào để giảm thiểu sự thỏa hiệp giữa Facebook,YouTube, Google với chính quyền Việt Nam trong việc ngăn chặn tự do phát biểu và kiểm duyệt thông tin trên mạng xã hội, ông Phil Robertson, nói:

“Tôi đề xuất Facebook, Google không nên chấp nhận các bản án của tòa án Việt Nam vì rõ ràng chúng trái ngược với nghĩa vụ của Việt Nam đã ký kết theo Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, trong đó cũng nói rằng luật quốc gia phải phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế. Và Việt Nam đã cố tình không thực hiện được điều này…nếu họ chỉ căn cứ theo luật quốc gia không thôi thì chưa đủ.”

Liên quan đến câu hỏi của VOA về tầm ảnh hưởng và tác động của ‘lực lượng dư luận viên’ tại Việt Nam, ông Trịnh Hữu Long nói:

“Lực lượng Dư luận viên đang thống trị không gian mạng Việt Nam. Tôi nghĩ rằng họ phần nào cũng đã thành công, nhưng cũng bị phản ứng dữ dội khi mà càng ngày càng nhiều nhận ra được các chiêu trò của họ.

“Một điều không thể chấp nhận là chính phủ lại dùng tiền thuế của người dân để trả tiền cho những kẻ chuyên thao túng người dân như vậy!”

Ông Robertson nói: “Chúng tôi biết có một vài nghiên cứu về các lực lượng này và chúng tôi mong muốn phối hợp với Facebook để ngăn chặn họ.”XEM THÊM:Việt Nam ‘song kiếm hợp bích’ chống ‘tin giả’ giữa dịch Covid-19

Ông Steven Adair, Chủ Tịch của công ty Volexity, một công ty chuyên về an ninh mạng, nói tại buổi hội luận rằng công ty của ông đã thu thập khá nhiều thông tin về hoạt động của nhóm OceanLotus (Sen Biển), như cài mã gián điệp vào các trang báo điện tử để qua đó xâm nhập máy vi tính của những người quan tâm đến các vấn đề tự do, dân chủ, nhân quyền.

Ông Adair nói rằng nhóm OceanLotus đã tấn công vào các trang mạng cổ suý nhân quyền, dân chủ cho Việt Nam của những người Việt ở Đức, trong đó có tổ chức VETO. Đặc biệt, ông Adair cho biết nhóm tin tặc này được cho là do nhà nước Việt Nam lập ra và tài trợ.

Ông Trump thừa nhận khó đạt thỏa thuận cứu trợ COVID trước Ngày Bầu cử

Reuters

Ngày 27/10, Tổng thống Donald Trump công nhận là một thỏa thuận cứu trợ COVID có thể sẽ đạt được sau cuộc bầu cử 3/11. Tòa Bạch Ốc chưa thể thu hẹp cách biệt với các thượng nghị sĩ Cộng hòa tại Thượng Viện cũng như các dân biểu Dân chủ ở Hạ viện.

“Sau cuộc bầu cử, chúng ta sẽ có được gói kích cầu tốt nhất chưa từng thấy,” ông Trump nói với các phóng viên tại Tòa Bạch Ốc trước khi lên đường vận động tranh cử.

Ông Trump và Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi đổ lỗi lẫn nhau về bế tắc trong gói kích cầu khác trị giá khoảng 2.000 tỉ đô la để giúp người Mỹ vượt qua đại dịch.

“Chúng tôi luôn luôn nói đến việc này vì người dân chúng ta phải có, gói kích cầu, nhưng bà Nancy Pelosi chỉ quan tâm đến việc cứu những thành phố và các tiểu bang do phe Dân chủ quản trị tồi, đầy tội phạm,” ông Trump nói.

Bà Pelosi lãnh đạo Hạ viện thông qua dự luật cứu trợ virus corona 3.000 tỉ đô la vào tháng 5 nhưng phe Cộng hòa kiểm soát Thượng viện bác bỏ một dự luật khổng lồ khác. Họ thúc đẩy dự luật nhỏ hơn nhiều nhắm vào việc cứu trợ một ít khu vực.

Tòa Bạch Ốc nói trợ cấp cho chính phủ tiểu bang và chính quyền địa phương là điểm nóng trong các cuộc thảo luận trong khi phe Dân chủ cũng nêu lên việc thiếu kế hoạch xét nghiệm virus corona trên toàn quốc.

Bà Pelosi tố cáo phe Cộng hòa ‘đầu hàng virus.’

Lây nhiễm lại gia tăng tại Mỹ, 36 trong số 50 tiểu bang đang chứng kiến việc gia tăng ít nhất trong hai tuần liên tiếp, theo phân tích của Reuters. Số người chết vì chứng bệnh đường hô hấp cũng tăng hơn gấp đôi tại 7 tiểu bang.

Ngày 26/10 phát ngôn viên của bà Pelosi nói bà hy vọng một thỏa thuận có thể đạt được trước cuộc bầu cử.

Tuy nhiên sáng ngày 27/10, Tòa Bạch Ốc hạ giảm hy vọng về việc nhất trí gói kích cầu trước cuộc bầu cử Tổng thống.

Hy vọng rất ít, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc Kayleigh McEnany nói trên Fox Business Network.

TẢN MẠN VỀ ĐẾ QUỐC ANH (PHẦN 1)

Duy Anh Nguyen

1. Năm 1215, các lãnh chúa lớn tại Anh đã nổi dậy chống lại vua Anh John I vì ông ta thực hiện một chế độ bạo ngược, mất lòng dân và đánh thuế rất cao đối với các lãnh chúa. Vị vua này cũng ngày càng bị mất lòng của các Giáo sĩ Công Giáo do sự kiện phản đối Tổng giám mục xứ Cantebury nên đã bị vạ tuyệt thông vào năm 1207. Bị toàn xã hội chống lại, ông ta đã đóng dấu lên bảng Magna Carta được viết bằng tiếng Latin vào ngày 15.6.1215. Bản Hiến chương này mặc dù chỉ là một bản hiến pháp dành riêng cho giới quý tộc và những người tự do nhưng nó là một món quà tuyệt vời của nước Anh dành tặng cho thế giới sau này. Magna Carta là nguồn cảm hứng cho 1/3 điều trong Tuyên ngôn nhân quyền của Mỹ sau này. Đây cũng là bản hiến pháp đầu tiên trói buộc vua Anh vào một bộ luật Thông luật hay Tiền lệ Pháp hay Common Law. Amendment 5 của Hiến pháp Mỹ đã lấy thẳng điều luật sau từ Magna Carta :”không ai bị tước đoạt mạng sống, quyền tự do hoặc tài sản, nếu không có thủ tục pháp lý đúng đắn “. Biện pháp Habeas Corpus, trong đó việc đem người bị bắt ra toà để xem nhà nước có quyền giam giữ người ấy hay không được thiết lập để người bị giam giữ bất hợp pháp có quyền chứng minh họ đang bị giam giữ bất hợp pháp cũng được lấy từ Magna Carta. Tất nhiên rất nhiều vị vua độc tài sau này của Anh đã chống lại việc thi hành Magna Carta nhưng nó đã trường tồn theo năm tháng đến ngày nay và đã làm cảm hứng cho nhiều bộ luật khác.

2. Chiến tranh Trăm Năm của Anh và Pháp là nguồn cơn của việc đấu đá gần nửa thiên niên kỷ giữa Anh và Pháp. Người Anh chiếm ưu thế lớn sau các trận đánh Crecy (1346) (Anh chết 100- Pháp chết 4000), Agincourt (1415) (Anh chết 600- Pháp chết 6000) vốn là những trận đại sỉ nhục trong lịch sử nước Pháp. Tuy nhiên sự nổi lên của Thánh nữ Jeanne D’Arc (1 nhà thờ ở Sài Gòn được đặt tên của Thánh nữ này) đã làm tiêu tan hi vọng chiếm nước Pháp của vua Anh. Với một niềm tin tôn giáo vô bờ và một tâm hồn thánh thiện, Jeanne D’Arc đã quy tụ được rất đông người Pháp đánh bại người Anh ở Patay năm 1429. Người Anh và người Pháp sau đó thù nhau gần 4-5 thế kỷ và tiếng Pháp, vốn chiếm hơn 50% vốn từ vựng của nước Anh vào lúc đó đã bị loại bỏ ra khỏi nước Anh. Đây cũng là lần cuối cùng người ta chứng kiến tinh thần hiệp sĩ kỵ binh ở châu Âu. Từ sau trận Crecy, vũ khí tầm xa đã chiếm ưu thế hoàn toàn trên địa hạt vụ khí. Pháo dùng thuốc súng lần đầu tiên được dùng tại cuộc chiến này. Jeanne D’Arc bị người Burgundy bắt và bán cho người Anh để hỏa thiêu vì dị giáo, va con tàu của Pháp đã được đặt theo tên cô. Bộ phim The messenger: The story of Joan Of Arc cũng là một bộ phim giả tưởng về các dòng suy nghĩ của Jeanne lúc bị bắt và bán cho người Anh.

3. Cuộc chiến Hoa Hồng vốn diễn ra sau Chiến tranh Trăm Năm là một nguồn cảm hứng cho bộ phim Game of Throne. Cuộc chiến 30 năm (1455-1485) giành ngôi báu giữa nhà York (giống nhà Stark) và nhà Lancaster (giống nhà Lannister) đã làm lung lay tận gốc giới quý tộc Anh và đã chấm dứt tình trạng cát cứ phong kiến của Anh để chuyển sang thời kỳ Phục Hưng. Cũng tương tự như bộ phim, hai nhà lần lượt có thua có thắng, nhà Lancaster và nhà York lần lượt bị diệt cả dòng họ để cuối cùng dòng họ Tudor, triều đại chuyên chế cuối cùng của Anh lên ngôi báu.

4. Người Anh đầu tiên đi vòng quanh thế giới là cướp biển nổi tiếng nổi tiếng vùng Caribean và là Phó Đô Đốc của Anh được phong tước Sir. Tôi khá nghi ngờ ông này là nguyên mẫu của Jack Sparrow với sự thông thái, hoạt ngôn, quỷ quyệt và tàn bạo. Drake là tên của ông nhưng cũng có nghĩa gần như rồng trong tiếng Tây Ban Nha, điềm chẳng lành với Hạm đội Armanda mạnh nhất thế giới. Drake tham gia vào một toán cướp biển vào năm 1573 tại Panama và đã chiếm được một kho báu khổng lồ bao gồm 20 tấn vàng và bạc. Ông cùng đồng bọn đã bị lạc đường, đói khát, hoang tưởng và cuối cùng là suýt bị chìm khi cố thoát bằng một chiếc bè. Drake cuối cùng cũng đã về được nước Anh và là người gần như giàu nhất nước vào thời bấy giờ. Drake, với 5 chiếc tàu của mình đã vượt bao nhiêu gian nan để đi vượt qua Thái Bình Dương với dự định đi vòng quanh thế giới. Tuy nhiên khi mới đến được Cape Horn, cực Nam châu Mỹ, người Anh đã mất 3 tàu và 1 tàu làm phản. Drake đã lênh đênh trên biển chỉ với chiếc tàu Pelican và trở thành người Anh đầu tiên đi vòng quanh thế giới. Các vụ bắt giữ tàu Tây Ban Nha ở Viễn Đông đã làm họ tức giận và đánh chiếm Bồ Đào Nha vào năm 1580 để chấm dứt khủng hoảng kinh tế do Viễn Đông lúc đó được Giáo Hoàng chia cho Bồ Đào Nha. Hạm đội Armanda lớn nhất thế giới cũng bị Drake đánh bại vào năm 1588. Drake được phong tước Sir, tước vị cao nhất dành cho một cướp biển! 

5. Trước khi Louis XVI bị xử tử vào năm 1793 được 144 năm, những người Anh cuồng loạn cũng đã xử tử vị vua Charles I với cùng tội danh phản bội Tổ quốc. Charles I cố gắng phá hoại hoạt động của Nghị viện, tăng thuế không thông qua sự chấp nhận của họ, bức hại tôn giáo và cuối cùng hai phe đã đụng độ nhau bằng gươm giáo. Quân nghị viện dưới sự lãnh đạo của Cromwell đã chiến thắng nhà vua trong trận quyết định vào năm 1648, bắt được vua Charles (người đã đầu hàng vua Scotland) và cuối cùng quyết định rằng ông sẽ bị xét xử đại hình. Charles I là vị vua cuối cùng của Anh quốc bị tử hình vì tội phản quốc.

6. Francis Bacon là cha đẻ của phương pháp khoa học hiện đại. Newton là cha đẻ của cơ học cổ điển, tích phân và nghiên cứu về trọng lực. Darwin là cha đẻ của thuyết tiến hoá. Adams Smith là cha đẻ của các lý luận kinh tế hiện đại và thuyết bàn tay vô hình. Shakespeare là nhà soạn kịch vĩ đại nhất thế giới và là cha đẻ của ngôn ngữ Anh hiện đại. James Maxwell là người phát minh ra trường điện từ và các sóng vô tuyến. Alexander Graham Bell là nhà phát minh ra máy điện thoại. Alan Turing là nhà phá code hàng đầu trong thế chiến II. The Beatles là ban nhạc thành công nhất trong lịch sử nhạc rock n roll. Winston Churchill là người Anh vĩ đại nhất trong lịch sử (theo BBC). Nước Anh có thể có thăng trầm nhưng không bao giờ thiếu tài năng.

7. Theo Adams Smith, nước Anh là nước biết đến khái niệm tự do đầu tiên tại châu Âu và do đó là nước đầu tiên trên thế giới biết đến khái niệm tự do. John Locke, cha đẻ của khái niệm tự do đã kêu gọi con người nên dùng lý trí, trải nghiệm để đi tìm chân lý chứ không nên chấp nhận ý kiến áp đặt một cách mù quáng. Ông được coi là người có ảnh hưởng lớn nhất lên Rousseau và các cha đẻ của Cách mạng Hoa Kỳ khi họ viết Khế ước xã hội và Hiến Pháp Mỹ. Locke đã nói tới  quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân trong xã hội từ năm 1689 trong cuốn Hai khảo luận về chính quyền vào lúc mọi người trên thế giới còn suy nghĩ ngày mai phục vụ vua quan như thế nào cho tốt.

8. Nói về tự do sớm thế, nhưng thực chất nước Anh là một trong những nước buôn bán nô lệ hàng đầu thế giới vào thế kỷ XVII và XVIII. Những người nô lệ bị chính những người đồng chủng tộc và kẻ thù da đen của họ bắt giữ và cung cấp cho các thuyền buôn nô lệ của các quốc gia đậu sẵn ở các nơi như Ghana, Dahomey và Bờ Biển Ngà ngày nay. Có rất nhiều bằng chứng cho thấy người da đen bị giam trong các lồng kín với 12-13 người một chiếc. Nô lệ phải trải qua một hành trình dài dằng dặc từ Tây Phi đến miền Nam nước Mỹ, các nước Caribean hay Brazil. Tất cả những điều kiện vệ sinh ăn uống, tiêu tiểu, say sóng đều diễn ra ở một cái lồng. Có ước tính 13-60 triệu nô lệ bị chuyển đi theo phương thức mua bán siêu lợi nhuận. Đã có từ 1-13 triệu nô lệ bị chết và vứt xác ở ngoài khơi Đại Tây Dương. Siêu lợi nhuận của ngành mua bán nô lệ giúp Anh có thêm vốn đầu tư vào các cuộc Cách mạng Công nghiệp trong nước. 

9. Nước Anh chiếm Ấn Độ theo kiểu tằm ăn dâu và hối lộ cho các nhà cầm quyền Mogul từ thế kỷ 17. Trong thời gian Anh chiếm đóng Ấn Độ, có nhiều sự kiện khủng khiếp đã xảy ra. Vụ thảm sát Black hole là một ví dụ kinh hoàng cho thời gian người Anh xâm nhập vào Ấn Độ. Vị hoàng tử Calcutta đã bắt giam 146 người bao gồm cả lính và dân vào trong một nhà tù nhỏ rộng 23m2 vào một đêm tháng 6 khó quên của năm 1756. Ông ta quyết định đi ngủ mặc cho tiếng kêu la thảm khốc từ phía nhà tù. Sáng dậy, chỉ còn 23 người còn sống!

10. Vụ nổi dậy năm 1857-1858 tại Ấn Độ được cho là do người Anh để mỡ bò để thoa súng làm sạch và cho khẩu phần thịt heo cho quân sĩ người gốc Ấn theo đạo Bà La Môn và người Ấn theo Hồi giáo làm họ tức giận nhưng có lẽ nguyên nhân sâu xa là người Anh sống xa hoa và hoang phí giữa biển người Ấn nghèo khó. Ấn Độ lâm vào tình cảnh đánh nhau dữ dội giữa Anh và các quân lính theo triều đại cuối cùng của họ là Mugal. Không như Trung Quốc, nước Anh đã lật đổ được triều đại này và độc chiếm Ấn Độ trong gần 100 năm tiếp theo.

11. Trong lịch sử nước Anh, lần duy nhất đầu hàng và thua luôn cả cuộc chiến đó là với người Mỹ ở Yorktown năm 1781. Với các lần người Anh thua trận khác như tại Afghanistan 1842 hay Nam Phi 1899 thì người Anh không đầu hàng hoặc thắng trên toàn cục.

12. Người Đức và người Anh rất hay đánh nhau nhưng sự thật thì dòng vua hiện tại của Anh Quốc lại có xuất xứ từ Đức. Đó là dòng Nhà Saxe-Coburg và Gotha sau đổi thành dòng Windsor do làn sóng chống Đức tăng cao tại Anh trong thế chiến I.

13. Nước Anh vừa quý tộc vừa dân chủ, vừa lạnh lùng lại vừa nồng ấm, người Anh tưởng không hài hước nhưng lại sinh ra những cây hài không tưởng như Charlie Chaplin, Mr.Bean. 

14. Vua Anh chưa bao giờ chấp chính từ năm 1688, thể chế nghị viện ít phải thay đổi từ năm đó trở đi mà lại hoạt động trơn tru đến lạ thường. Các Đảng phái thi nhau nắm quyền, thi nhau phát triển học thuyết nhưng luôn giữ một chính sách nhất quán đó là Tam quyền phân lập và không can thiệp sâu vào đời sống nhân dân. Nhờ vậy nước Anh chưa bao giờ phải có những biến động mạnh về mặt xã hội như Pháp hay Đức nhưng họ vẫn luôn tiến về phía trước qua các biến đổi thầm lặng từ phía nhân dân. 

15. Người ta thường coi trọng các biến động chính trị hơn là các biến đổi về mặt khoa học kỹ thuật của một quốc gia khi nhìn về lịch sử. Tuy nhiên Anh quốc là một trường hợp ngoại lệ. Anh quốc đã sáng tạo ra một hệ thống nhà máy vào thế kỷ XVIII sau khi đã làm biến đổi ngành sản xuất bông. Trong một số trường hợp, cách mạng có nghĩa là tàn phá nhưng ở trường hợp của Anh revolution (cách mạng) chính là evolution (tiến hoá) thêm chữ r vào. Hàng loạt các sáng chế công nghiệp làm năng suất của người Anh cao gấp vài lần so với người châu Âu vào thời điểm đó (chưa nói đến người châu Á).  Động cơ hơi nước do Thomas Newcomen phát triển năm 1705 đã được James Watt cải tiến để làm cho nó hoạt động được ở xa mỏ than để đến thế kỷ XIX nó được hoạt động rộng rãi ở nhà máy. Than cốc, thép giá rẻ, đường rày xe lửa, guồng quay tơ bằng bông, máy dệt đều được sáng chế ở thời kỳ này vì lý do người ta thi nhau buôn bán, thi nhau phát triển hàng hoá kiếm lợi nhuận dựa trên một chính quyền ổn định nhất thế giới.

Duy Anh Nguyen

(Hết phần I)

Đại Kỷ Nguyên, The Epoch Times và Pháp Luân Công: Về một đế chế truyền thông

LUẬT KHOA – Hiền Minh28/10/2020

Dịch từ bài viết How The Epoch Times Created a Giant Influence Machine, đăng trên The New York Times ngày 24/10/2020. Bài viết này quan trọng vì The Epoch Times liên quan trực tiếp đến trang tin Đại Kỷ Nguyên thu hút một số lượng lớn độc giả Việt Nam. Luật Khoa trân trọng giới thiệu bản dịch toàn văn của bài viết này. Tựa đề do Luật Khoa đặt.

The Epoch Times (大紀元, Đại Kỷ Nguyên) trong nhiều năm là một tờ báo nhỏ có thiên hướng chống Trung Quốc được phát không trên những góc phố ở New York. Epoch Times vẫn hoạt động với kinh phí hạn hẹp cho đến năm 2016 và 2017, khi những sự thay đổi biến tờ báo trở thành một trong những đơn vị xuất bản quyền lực nhất nước Mỹ.

Những thay đổi này cũng tạo đà cho tờ báo, vốn có liên quan đến phong trào tín ngưỡng khá bí ẩn Pháp Luân Công, trở thành nguồn phát tán thông tin chính trị sai lệch hữu khuynh hàng đầu.

Đầu tiên, tờ báo này rất thân thiện với Tổng thống Donald Trump, xem ông như một đồng minh trong trận chiến chống lại Đảng Cộng sản Trung Quốc. Pháp Luân Công bị cấm hoạt động tại Trung Quốc, và những người tập luyện môn phái này phải chịu đàn áp từ khi đó. Phong cách đưa tin tương đối nghiêm túc về chính trị Mỹ của tờ báo thuở đầu dần trở nên thiên lệch hơn, với nhiều bài viết ủng hộ ông Trump và chỉ trích các đối thủ của ông.

Cùng thời gian này, The Epoch Times đặt cược lớn vào một thiết chế quyền lực khác của nước Mỹ: Facebook. Tờ báo và các trang thành viên của nó áp dụng một chính sách mới bao gồm việc tạo ra hàng loạt trang Facebook, phủ đầy lên đó các video vui tươi và các sản phẩm ăn khách (viral), sau đó sử dụng các trang này như kênh bán tài khoản thành viên, đồng thời làm tăng truy cập ngược về trang báo mẹ.

Trong một lá thư gửi nhân viên Epoch Times vào tháng 4/2017 do The New York Times thu thập, lãnh đạo tờ báo này hình dung chiến lược của Facebook có thể giúp đưa The Epoch Times trở thành “đơn vị truyền thông lớn nhất và quyền lực nhất thế giới. Nó cũng có thể giới thiệu giáo huấn của Pháp Luân Công đến hàng triệu người, hoàn thiện sứ mệnh “cứu rỗi sinh linh”.

Hiện tại, The Epoch Times và các trang thành viên là một thế lực truyền thông cánh hữu, với hàng chục triệu người theo dõi trên mạng xã hội trên hàng chục trang mạng và một lượng khán giả tương đương với The Daily Caller và Breitbait News (hai trang tin hữu khuynh nổi tiếng), và với một sự sẵn sàng cũng tương đương để làm thoả mãn cơn khát của nhóm cực hữu.

Tờ báo cũng có sức ảnh hưởng ngày càng lớn trong nhóm thân cận với Donald Trump. Cả vị tổng thống và gia đình đều đã từng chia sẻ bài viết của The Epoch Times trên mạng xã hội, và viên chức của chính quyền Trump đã từng trả lời phỏng vấn của phóng viên tờ báo này. Vào tháng Tám, một phóng viên của The Epoch Times đã đặt câu hỏi tại một buổi họp báo tại Nhà Trắng.

Đó là một thành tựu của môn phái Pháp Luân Công, vốn chật vật để xác lập hình ảnh chân chính của môn phái, nhằm đối trọng lại mô tả của chính quyền Bắc Kinh về họ như một “giáo phái ma quỷ”. Một điểm khó phân định ở đây là những nguồn tin về việc chính quyền Trung Quốc đàn áp họ đôi lúc rất khó để có thể chứng thực, đôi lúc lại có dấu hiệu cường điệu. Năm 2006, một phóng viên của Epoch Times khi tham dự chuyến thăm Nhà Trắng của Chủ tịch Trung Quốc đã hét lên rằng “những kẻ tà ác sẽ chết sớm.”

Stephen K. Bannon, cựu chiến lược gia hàng đầu của Trump và đồng thời là cựu chủ tịch của Breitbart, nói trong một cuộc phỏng vấn vào tháng Bảy rằng sự tăng trưởng nhanh chóng của Epoch Times khiến ông ấn tượng.

“Họ sẽ trở thành một tờ báo bảo thủ (conservative) hàng đầu trong vòng hai năm tới. Tờ báo này có tham vọng, có độc giả, và sẽ trở thành một thế lực đáng kể”, ông Bannon nói. Ông này đã bị bắt vì tội lừa đảo vào tháng Tám.

Một cuộc tụ họp của môn phái Pháp Luân Công tại Đài Loan. Ảnh: David Chang/EPA, via Shutterstock.

Một cuộc tụ họp của môn phái Pháp Luân Công tại Đài Loan. Ảnh: David Chang/EPA, via Shutterstock.

The Epoch Times và các thành viên của nó đã lớn mạnh một phần nhờ vào các thủ thuật mạng xã hội khá mờ ám, truyền đi những thuyết âm mưu nguy hiểm và xem thường kết nối của họ với Pháp Luân Công. Đó là kết luận điều tra của The New York Times. Các phóng viên của The Times đã phỏng vấn hơn mười cựu nhân viên Epoch Times, cũng như tiếp cận các tài liệu nội bộ và hồ sơ thuế của tổ chức. Nhiều người trong số này trả lời ẩn danh vì họ e ngại bị trả đũa, hoặc vì vẫn có gia đình trong môn phái.

Việc gắn chặt mình vào ông Trump và Facebook đã khiến cho The Epoch Times trở thành một cỗ máy quyền lực phe phái (partisan powerhouse). Nhưng nó cũng tạo nên một cỗ máy lan truyền thông tin thất thiệt trên phạm vi toàn cầu, liên tục bơm những luận điệu sai lệch vào truyền thông dòng chính.

Tờ báo này trở thành một trong những kênh truyền bá nổi bật nhất của “Spygate”, một thuyết âm mưu vô căn cứ bao gồm những cáo buộc chính quyền Tổng thống Obama theo dõi chiến dịch tranh cử của ông Trump năm 2016 một cách phi pháp. Các bài viết và chương trình có liên quan đến The Epoch Times đã quảng bá thuyết âm mưu QAnon và truyền đi những cáo buộc sai lệch về sai phạm bầu cử và phong trào Black Lives Matter. Gần đây hơn, họ đã tích cực truyền bá rằng virus corona – được tờ này gọi bằng tên “Virus Đảng Cộng sản Trung Quốc” (CCP Virus) – là do một phòng thí nghiệm quân đội Trung Hoa tạo ra để làm vũ khí sinh học.

Tờ Epoch Times tuyên bố rằng mình độc lập và phi đảng phái, đồng thời phản đối ý kiến cho rằng nó có liên đới chính thức với Pháp Luân Công.

Giống như Pháp Luân Công, tờ báo có mặt ở hơn mười quốc gia này có cấu trúc phân tán và vận hành dưới dạng các cụm đơn vị thành viên theo vùng, mỗi đơn vị giống như một tổ chức phi lợi nhuận riêng biệt. Tổ chức này cực kỳ kín tiếng. Các biên tập viên của The Epoch Times từ chối nhiều lời mời phỏng vấn; một phóng viên đến thăm trụ sở của tờ báo ở Manhattan mà không thông báo trước đã phải nhận cảnh cáo từ luật sư, mới trong năm nay.

Đại diện phát ngôn của Li Hongzhi (Lý Hồng Chí), lãnh đạo của Pháp Luân Công, từ chối đưa ra bình luận khi được hỏi. Các cư dân tại Dragon Springs, tổ hợp ở ngoại ô New York được xem như là trụ sở tinh thần của Pháp Luân Công, cũng không trả lời phóng viên The New York Times.

Nhiều nhân viên và người luyện tập Pháp Luân Công liên lạc với The Times để báo tin rằng họ được định hướng để giữ kín những chi tiết về công việc nội bộ của tờ báo. Theo những nguồn tin này, họ được truyền đạt rằng nói lời tiêu cực về The Epoch Times thì cũng tương đương với việc bất tuân đối với ông Lý, người được gọi là “Sư phụ” trong môn phái.

Dragon Springs, “thủ đô” của Pháp Luân Công ở Otisville, New York. Ảnh: Julie Jaconson/AP.

The Epoch Times chỉ trả lời một vài câu hỏi trong một danh sách dài được gửi đến phòng truyền thông của họ, và từ chối trả lời những câu hỏi về tài chính và chiến lược của toà soạn. Trong một bức email không có chữ ký, tờ báo cáo buộc The New York Times về hành vi “phỉ báng và hạ thấp một đối thủ cạnh tranh”, đồng thời, việc cho rằng tờ báo có liên đới với Pháp Luân Công là một dạng doạ nạt tinh vi đối với tôn giáo, nếu không nói là thiên kiến (subtle form of religious intimidation if not bigotry).

“The Epoch Times không e ngại và sẽ không chịu im lặng”, tờ báo bổ sung, “đồng thời sẽ có những quyết định pháp lý để đáp lại những lời sai trái và thiếu chính xác trong các câu hỏi mà The New York Times gửi đến”.

Làm rõ sự thật về Đảng Cộng sản Trung Quốc

Pháp Luân Công, môn phái mà ông Lý giới thiệu tại Trung Quốc năm 1992, xoay quanh một chuỗi năm bài tập thiền và quá trình hoàn thiện đạo đức bản thân nhắm đến một sự khai sáng về tinh thần. Hiện nay, nhóm này được biết đến qua các cuộc diễu hành khắp thế giới để “làm rõ sự thật” về Đảng Cộng sản Trung Quốc. Họ buộc tội Đảng Cộng sản Trung Quốc tra tấn những người thực hành môn phái và lấy nội tạng của họ. (Hàng chục nghìn người khắp Trung Quốc đã bị đẩy đến các trại lao động vào những năm đầu của cuộc đàn áp, Pháp Luân Công không còn hiện diện nhiều ở đại lục.)

Gần đây hơn, Pháp Luân Công đã bị chỉ trích bởi chính các cựu thành viên môn phái. Họ mô tả hệ thống niềm tin của môn phái này là cực đoan khi cấm đoán kết hôn liên chủng tộc, lên án đồng tính, và không khuyến khích sử dụng các loại thuốc hiện đại. Epoch Times chối bỏ tất cả các cáo buộc này.

Khi The Epoch Times bắt đầu hoạt động vào năm 2000, mục tiêu của nó là đối phó với các lời tuyên truyền của Trung Quốc và tường thuật các hành vi đàn áp của chính quyền Bắc Kinh với Pháp Luân Công. Vào thời khai sinh đó, Epoch Times là một tờ báo tiếng Hoa, xuất bản nội dung từ tầng hầm nhà của John Tang, một sinh viên cao học đồng thời là một người tu luyện Pháp Luân Công.

Đến năm 2004, The Epoch Times mở rộng sang tiếng Anh. Một trong những nhân viên được trả lương đầu tiên của tờ báo là Genevieve Belmaker, lúc đó là một môn đồ Pháp Luân Công 27 tuổi với một chút kinh nghiệm báo chí. Bà Belmaker, hiện giờ 43 tuổi, mô tả Epoch Times những ngày đầu là lai tạo giữa một start-up truyền thông lộn xộn và một bản tin của một nhà thờ nhiệt thành. Khi đó, nhân viên của họ phần lớn là những tình nguyện viên không lương từ các nhóm Pháp Luân Công địa phương.

Mệnh lệnh của nhóm làm việc vào lúc đó là hãy cùng tạo ra một đơn vị truyền thông không chỉ nói sự thật về Pháp Luân Công, nhưng là sự thật về mọi thứ”, bà Belmaker nói.

Lãnh tụ của môn phái Pháp Luân Công, Li Hongzhi (Lý Hồng Chí) năm 1999. Ông gọi The Epoch Times và các trang thông tin khác là “các kênh truyền thông của chúng tôi”. Ảnh: Henry Abrams/Agence France-Presse, via Getty Images.

Lãnh tụ của môn phái Pháp Luân Công, Li Hongzhi (Lý Hồng Chí) năm 1999. Ông gọi The Epoch Times và các trang thông tin khác là “các kênh truyền thông của chúng tôi”. Ảnh: Henry Abrams/Agence France-Presse, via Getty Images.

Ông Lý, người sáng lập của Pháp Luân Công, cũng chia sẻ quan điểm này. Trong các bài phát biểu, ông gọi The Epoch Times và các trang thông tin có liên quan đến Pháp Luân Công khác, bao gồm kênh truyền hình New Tang Dynasty TV (Tân Đường Nhân – NTD), là “các kênh truyền thông của chúng tôi”. Ông nói rằng các kênh này có thể giúp quảng bá những câu chuyện và giá trị của Pháp Luân Công ra khắp thế giới.

Hai cựu nhân viên của The Epoch Times kể lại rằng các biên tập viên cấp cao của trang này đã đến Dragon Springs để gặp ông Lý. Một nhân viên đã tham dự một cuộc họp nói rằng ông Lý đã can thiệp vào các quyết định về nội dung cũng như chiến lược hoạt động của toà soạn, hành xử như một nhà sản xuất bí mật. The Epoch Times bác bỏ nguồn tin này, nói rằng “Không có một cuộc họp nào như thế cả.”

Lằn ranh phân định The Epoch Times và Pháp Luân Công đôi lúc mờ nhạt. Hai phóng viên của Epoch Times nói rằng họ từng được yêu cầu để viết những lời giới thiệu có cánh về những nghệ sĩ biểu diễn nước ngoài được chọn vào Shen Yun (Thần Vận), một chuỗi chương trình biểu diễn múa do Pháp Luân Công bảo trợ. Việc này nhằm tăng khả năng các nghệ sĩ được cấp visa. Một phóng viên Epoch Times khác kể lại việc được giao viết bài chỉ trích các chính trị gia bao gồm John Liu, một người Mỹ gốc Đài Loan từng làm việc ở hội đồng thành phố New York. Ông Liu được tờ báo cho là có lập trường mềm mỏng với Trung Quốc và thù địch với Pháp Luân Công.

Những bài viết này giúp Pháp Luân Công thúc đẩy mục tiêu của mình, nhưng không thu hút được nhiều người đăng ký làm thành viên.

Matthew K. Tullar, cựu giám đốc bán hàng của The Epoch Times (phiên bản Quận Cam) tại New York viết trên trang LinkedIn cá nhân là đội ngũ của ông ban đầu “in 800 bản báo mỗi tuần, số người đăng ký bằng không, và tận dụng một chiến lược marketing ‘cho không biếu không’. Ông Tullar không hồi đáp yêu cầu bình luận.

Bà Belmaker, người đã rời tờ báo vào năm 2017, mô tả nó như một tổ chức chân phương không ngừng tìm kiếm những cách mới để kiếm tiền.

Xoay quanh Trump

Cho đến năm 2014, The Epoch Times đã tiến đến gần với tầm nhìn của ông Lý về một trang thông tin được tôn trọng. Số lượng đăng ký đã tăng lên, các sản phẩm báo chí được trao giải thưởng, và tài chính đã ổn định.

“Có một niềm lạc quan lan đi khắp nơi rằng mọi thứ sắp được nâng cấp,” bà Belmaker nói.

Nhưng tại một cuộc họp nhân viên năm 2015, các nhà lãnh đạo tuyên bố rằng tờ báo đang gặp vấn đề một lần nữa, bà Belmaker nhớ lại. Facebook đã thay đổi thuật toán quyết định các bài viết xuất hiện trên newsfeed của người dùng, và lượng truy cập của The Epoch Times và doanh thu quảng cáo đều bị ảnh hưởng xấu.

Để ứng phó, tờ báo này giao cho phóng viên sản xuất mỗi ngày năm tin bài câu khách, thường là các tin đơn giản giật gân với các tít bài kiểu như “Gấu xám nhảy cái ùm xuống hồ bơi.” (Grizzly Bear Does Belly Flop Into a Swiming Pool.)

“Đó là một cuộc cạnh tranh giành lượng truy cập,” bà Belmaker nói.

Bà Genevie Belmaker, người đã làm việc cho The Epoch Times 13 năm, nói rằng bà đã chứng kiến tờ báo đi từ một tổ chức chân phương trở thành một cái máy hút view. Kyle Johnson/The New York Times.

Bà Genevie Belmaker, người đã làm việc cho The Epoch Times 13 năm, nói rằng bà đã chứng kiến tờ báo đi từ một tổ chức chân phương trở thành một cái máy hút view. Kyle Johnson/The New York Times.

Khi cuộc bầu cử năm 2016 đến gần, các phóng viên để ý thấy cách mà tờ báo đưa tin chính trị có giọng điệu thiên lệch hơn.

Steve Klett, người theo dõi chiến dịch bầu cử năm 2016 cho tờ báo này nói rằng các biên tập viên khuyến khích các bài đăng tích cực về Donald Trump sau khi ông này được Đảng Cộng hoà đề cử.

“Họ nhìn Trump với một ánh mắt ngưỡng mộ như nhìn một lãnh tụ chống Cộng, người sẽ đặt dấu chấm hết cho Đảng Cộng sản Trung Quốc,” Ông Klett nói.

Sau chiến thắng của ông Trump, The Epoch Times thuê Brendan Steinhauser, một chiến lược gia có kết nối chặt chẽ với phong trào Tea Party, để giúp kết thân với nhóm bảo thủ. Ông Steinhauser nói rằng mục tiêu của tổ chức này, ngoài việc quảng bá thương hiệu tại Washington, còn là khiến cho chính quyền Trump đưa cuộc đàn áp Pháp Luân Công vào danh sách các ưu tiên hành động.

“Họ muốn nhiều người ở Washington hiểu cách Đảng Cộng sản Trung Quốc vận hành, và những việc làm của họ đối với các nhóm tín ngưỡng và sắc tộc thiểu số,” ông Steinhauser nói.

Cược cả vào Facebook

Ở hậu trường, The Epoch Times xây dựng một vũ khí bí mật: một chiến lược phát triển Facebook mà sau cùng sẽ giúp đưa thông điệp của tờ báo đến hàng triệu người.

Theo các email mà The Times phân tích, chiến lược sử dụng Facebook là do Trung Vu phát triển. Ông này từng là lãnh đạo của The Epoch Times bản tiếng Việt, được biết đến với tên gọi Đại Kỷ Nguyên, hoặc DKN.

Ở Việt Nam, chiến lược của ông Trung bao gồm tạo dựng một mạng lưới các trang Facebook với video ăn khách và thông tin ủng hộ Trump, trong đó một số là sao chép nguyên văn từ các nguồn khác, và dùng những phần mềm hoặc bot tự động để tạo like và share ảo. Cựu nhân viên của DKN đã tiết lộ thông tin này cho The New York Times cũng cho biết các nhân viên của trang web này dùng tài khoản giả để vận hành trang Facebook. Việc làm này vi phạm quy định của Facebook, nhưng được ông Trung giải thích là để bảo vệ nhân viên khỏi sự theo dõi của Trung Quốc.

Ông Trung không phản hồi đề nghị bình luận.

Theo một email gửi nhân viên Epoch Times ở Mỹ năm 2017, thử nghiệm tại Việt Nam được gọi là một “thành công vang dội” giúp cho DKN trở thành trang thông tin lớn nhất Việt Nam.

Cũng theo email này, đội ngũ nhân viên người Việt được giao nhiệm vụ xây dựng đế chế Facebook dành riêng cho Epoch Media Group – tổ chức mẹ của đơn vị truyền thông của Pháp Luân Công lớn nhất nước Mỹ. Năm đó, hàng chục trang Facebook mới xuất hiện, tất cả đều có liên quan đến The Epoch Times và các trang liên quan. Một số trong đó có quan điểm thiên vị công khai, một số khác thì mô tả mình là những nguồn thông tin thật và không thiên vị, một vài trang khác nữa, như trang nội dung hài hước tên là “Những khoảnh khắc gia đình vui nhộn” (Funniest Family Moments) lại hoàn toàn tách rời khỏi địa hạt tin tức.

Ảnh chụp màn hình trang America Daily, một trang thông tin chính trị cánh hữu. Một biên tập viên của Epoch Times giúp thành lập trang này.

Ảnh chụp màn hình trang America Daily, một trang thông tin chính trị cánh hữu. Một biên tập viên của Epoch Times giúp thành lập trang này.

Thử nghiệm táo bạo nhất có lẽ là một trang thông tin chính trị hữu khuynh tên là America Daily (Nước Mỹ hàng ngày).

Trang Facebook có hơn một triệu người theo dõi này đang sản xuất thông tin sai lệch theo hướng cực hữu. Trang này đã đăng các bài viết dài dòng về chống vaccine, một bài trong đó vu cáo rằng Bill Gates và những người quyền thế khác đang “định hướng” đại dịch COVID-19 và cáo buộc về một “đám đông Do Thái” (Jewish mob) thống trị thế giới.

Các email mà The Times thu thập được cho thấy John Nania, một biên tập viên lâu năm của Epoch Times, đã tham gia xây dựng America Daily thời gian đầu, cùng với các chuyên viên của Sound of Hope (Âm thanh của Hy vọng), một mạng lưới phát thanh có liên quan đến Pháp Luân Công. Các dữ liệu trên Facebook chỉ ra là trang này do Sound of Hope Network vận hành, và một bài đăng được ghim trên trang Facebook này có đính kèm một video quảng bá cho Pháp Luân Công.

The Epoch Times phát ngôn chính thức rằng họ không có “quan hệ công việc” gì với America Daily.

Nhiều trang Facebook do Epoch Times vận hành và các trang liên quan cùng đi theo một  lộ trình. Chúng bắt đầu bằng việc đăng các video ăn khách và các bài viết vui tươi từ các trang khác. Các trang này phát triển nhanh chóng, đôi lúc có thêm hàng trăm nghìn người theo dõi trong một tuần. Sau đó, chúng được dùng để dẫn dụ công chúng mua tài khoản thành viên của Epoch Times và để quảng bá cho các nội dung mang tính đảng phái hơn.

Nhiều trang Facebook có được lượt theo dõi đáng kể chỉ “sau một đêm”, Renee DiResta, một nhà nghiên cứu về thông tin sai lệch hợp tác với Stanford Internet Observatory cho hay. Nhiều bài đăng được chia sẻ hàng nghìn lần nhưng hầu như không có một bình luận nào. Bà DiResta mô tả rằng đây là đặc trưng của những trang do những đội “click farms” tạo nên, từ chỉ các công ty chuyên tạo lượng truy cập giả mạo bằng cách trả tiền cho người dùng click liên tục vào các đường link theo yêu cầu.

The Epoch Times nói rằng họ không dùng click farms hay bất kỳ mưu mẹo nào để mở rộng các trang của họ. “Chiến lược mạng xã hội của The Epoch Times khác với DKN, chúng tôi dùng các công cụ quảng bá của chính Facebook để có được người theo dõi thật  sự”, tổ chức này nói, đồng thời bổ sung rằng The Epoch Times đã chấm dứt liên quan với ông Trung từ năm 2018.

Nhưng vào năm ngoái, The Epoch Times đã bị chặn quảng cáo trên Facebook sau khi mạng xã hội này tuyên bố rằng các trang tin của Epoch Times đã vi phạm yêu cầu minh bạch bằng việc giả mạo các tài khoản quảng cáo. Epoch Times chi cho Facebook hơn 1,5 triệu USD trong vòng bảy tháng.

Năm nay, Facebook đã xóa hơn 500 trang và tài khoản có liên kết với Truth Media, một mạng lưới các trang chống Trung Quốc dùng tài khoản giả mạo để lan truyền thông điệp của họ. The Epoch Times từ chối mọi cáo buộc liên đới, nhưng các điều tra viên của Facebook nói rằng Truth Media “cho thấy một số mối liên quan đến các hoạt động trên nền tảng của Epoch Media Group và NTD.”

“Chúng tôi đã nhiều lần thực hiện các biện pháp chống lại Epoch Media và các nhóm liên quan,” một đại diện phát ngôn của Facebook nói, đồng thời bổ sung là mạng xã hội này sẽ có chế tài đối với các trang tin nếu như họ tiếp tục vi phạm quy định trong tương lai.

Vì bị chặn quảng cáo trên Facebook, The Epoch Times đã chuyển phần lớn hoạt động sang Youtube. Họ đã rót hơn 1,8 triệu đô-la tiền quảng cáo cho Youtube từ tháng 5/2018, theo dữ liệu công khai của Google về quảng cáo có nội dung chính trị.

Nguồn tiền của Epoch Times đến từ đâu là một điều bí ẩn. Các cựu nhân viên nói họ được truyền đạt là tổ chức có nhiều nguồn tài chính, bao gồm tài khoản đăng ký, quảng cáo và đóng góp từ các thành viên giàu có của môn phái Pháp Luân Công. Năm 2018, năm gần nhất mà dữ liệu thuế của họ được công khai, The Epoch Times Association (chủ quản của tờ báo) nhận được hàng loạt nguồn đóng góp đáng kể, nhưng không có khoản nào đủ lớn để chi hàng triệu đô la Mỹ cho quảng cáo như vậy.

Ông Bannon nằm trong số những người lưu ý đến túi tiền dồi dào của The Epoch Times. Năm ngoái, ông sản xuất một bộ phim tài liệu về Trung Quốc cùng với NTD. Khi ông nói chuyện với tờ báo về các dự án khác, ông kể, tiền bạc chưa bao giờ là một vấn đề.

“Tôi sẽ ra giá”, ông Bannon nói. “Rồi họ sẽ trả lời, ‘Mức đó ổn.’”

“Mục tiêu luân lý đã không còn”

Việc The Epoch Times chuyển sang ủng hộ Trump đã khiến nhiều nhân viên cũ của họ thất vọng, trong đó có bà Belmaker.

Bà Belmaker hiện làm biên tập viên và người viết tự do, nói rằng mình vẫn tin tưởng vào nhiều lời dạy của Pháp Luân Công. Nhưng bà đã mất niềm tin vào The Epoch Times, tổ chức mà theo bà, đã làm trái với những giá trị cốt lõi của Pháp Luân Công: sự thật, sự cảm thông và lòng khoan dung.

“Mục tiêu luân lý đã không còn”, bà nói. “Họ đang đi sai đường rồi, và tôi không nghĩ là họ bận tâm đến chuyện đó.”

Mới đây, The Epoch Times đã chuyển tầm ngắm sang virus corona. Trang này tấn công vào sai lầm của Trung Quốc trong thời kỳ đầu của đại dịch, các phóng viên viết về những con số thống kê được báo cáo sai, cũng như ảnh hưởng của Trung Quốc đến Tổ chức Y tế Thế giới (WHO).

Ảnh chụp màn hình video “Digging Beneath Narratives” (Câu chuyện đằng sau) của Epoch Times trên Youtube. Phụ đề: Đảng Cộng sản Trung Quốc biết chuyện gì đang diễn ra.

Ảnh chụp màn hình video “Digging Beneath Narratives” (Câu chuyện đằng sau) của Epoch Times trên Youtube. Phụ đề: Đảng Cộng sản Trung Quốc biết chuyện gì đang diễn ra.

Có những bài viết trong số đó là đúng sự thật. Nhưng những bài khác có xu hướng cường điệu những cáo buộc sai trái, chẳng hạn như các giả thuyết thiếu căn cứ rằng virus do một phòng thí nghiệm chế ra, nằm trong một chiến lược chiến tranh sinh học.

Một vài cáo buộc đã được nhắc lại trong một bộ phim tài liệu mà cả NTD và The Epoch Times đăng trên Youtube, thu hút hơn năm triệu lượt xem. Bộ phim tài liệu giới thiệu nhà nghiên cứu virus tai tiếng Judy Mikovist, người mà cả Facebook, Youtube và các nền tảng mạng xã hội khác đã xoá tài khoản vì truyền bá thông tin sai lệch.

Trang The Epoch Times nói, “trong bộ phim tài liệu, chúng tôi đưa ra một loạt các bằng chứng và quan điểm mà không rút ra kết luận nào”.

Bà Belmaker, người vẫn giữ một bức ảnh của Sư phụ Lý trên kệ sách trong nhà bà, nói rằng bà vẫn giật mình mỗi khi một đoạn quảng cáo của The Epoch Times xuất hiện trên Youtube, quảng bá những luận điểm đầy tính bè phái.

Một video gần đây mang tên “Digging Beneath Narratives” (Câu chuyện đằng sau), là một đoạn thông tin quảng cáo (infomercial) về sai lầm của Trung Quốc khi ứng phó với virus corona. Người dẫn dắt trong clip đó nói rằng The Epoch Times có một mạng lưới nguồn tin ngầm ẩn ở Trung Quốc cung cấp thông tin cho họ về cách chính quyền ứng phó với virus.

Tuyên bố đó có thể đúng, nhưng người này lại không nhắc gì đến mối liên hệ giữa The Epoch Times với Pháp Luân Công, hay chiến dịch dài hai thập kỷ chống lại cộng sản Trung Quốc của họ. Anh ta chỉ nói rằng tờ báo “đang cho bạn một bức tranh chính xác về chuyện đang xảy ra trên thế giới này.”

“Có sao thì chúng tôi nói vậy,” anh ta bảo.

Đôi khi chúng ta cần tĩnh lặng để lắng nghe, để quan sát và để hiểu.

Hợp Bích Hồ October 27, 2020

Tĩnh lặng Photo : Hợp Bích Hồ

Đôi khi chúng ta cần tĩnh lặng để lắng nghe, để quan sát và để hiểu. Sự tĩnh mang con người đến gần với thiên nhiên, với nhân loại. Con người không biết tĩnh lặng sẽ không bao giờ hiểu được chính mình và sống một cách vô hồn giữa sự ồn ào náo nhiệt, sẽ thật hạnh phúc khi chúng ta ở bên nhau không cần nói nhưng trân trọng sự có mặt của nhau và hiểu được người kia thật sự muốn gì.

Hợp Bích Hồ
Lanscape photographiy
Hợp Bích Hồ Lanscape photographiy
Photo : Hợp Bích Hồ
Photo : Hợp Bích Hồ
Photo : Hợp Bích Hồ
Photo : Hợp Bích Hồ
Photo : Hợp Bích Hồ

mùa thu đã đến…

Hợp Bích Hồ

Tôi miên man lang thang dưới con đường đầy lá rụng, giữa một cơn mưa nhè nhẹ không đủ ướt mái đầu. Đâu đó xung quanh tôi lá trên cây bắt đầu ngả vàng, trời se se lạnh và đó mùa thu đã đến. Tôi không biết mùa thu Châu Âu lãng mạn đến cỡ nào, giờ chỉ thấy lòng mình buồn man mác. 

Tôi nhớ Sài Gòn nơi chỉ có hai mùa mưa nắng, những cơn mưa vội vã khiến người ta ướt sũng, mưa không đẹp như những bài ca, mưa làm cho con người ta thêm tội nghiệp, có những lúc tôi chỉ muốn khóc oà giữa những cơn mưa khóc cho mình và khóc cho cuộc đời cơ cực của con người.

Photo : Hợp Bích Hồ

Sài Gòn giờ chỉ là ký ức, có vui có buồn gì cũng phải gói gém cất lại ở một góc tâm hồn. Cuộc đời là vậy thời gian qua đi chẳng níu giữ được gì chỉ có hôm nay mới là thực tại. Nhưng con người lạ lắm họ thích mơ về những thứ xa xôi, quá khứ thì nuối tiếc, tương lai chưa tới thì cứ mãi đếm đong và chẳng mấy ai trên đời thoát khỏi vòng lẩn quẩn đó. Và thế là chúng ta luôn sống trong những nỗi buồn, nhưng đó là nỗi buồn không đáng có. Đối với quá khứ không cần phải lãng quên hay nuối tiếc chỉ cần cúi đầu tri ân nó cảm ơn nó đã tạo ra ta ngày hôm nay, đối với tương lai thì chỉ cần hiện ta sống hết mực là đủ rồi. 

Đi giữa trời thu nhiều lá rụng cũng khiến cho con người nhớ tới những mối tình đã đi qua đời mình. Tất cả họ đều là những vì sao đặc biệt nhờ có họ ta mới biết sống yêu thương và biết trân trọng hạnh phúc hôm nay hơn.

Photo : Hợp Bích Hồ

Trời thu buồn vậy cũng khiến cho con người ta nhớ nhà nhiều lắm, nhớ ánh mắt buồn của ba má tiễn con đi xa. Ba má nghèo đâu có cho ta nhiều tiền của nhưng ba má cho ta tình thương và lòng bao dung không giới hạn bến bờ. Tôi luôn nhớ lời ba nói “ dù người ta có thế nào thì con nhớ hết lòng đối đãi, hạnh phúc là ở con chứ đừng đòi hỏi người” ba còn nói “ con đừng đòi hỏi cuộc đời bình đẳng, bình đẳng chính là khi con cảm thấy mình thiệt thòi, khi con thấy con ngang bằng họ thì ít nhiều con đã tổn thương họ rồi” có lẻ ba nói đúng con người càng ít tranh chấp hơn thua thì càng hạnh phúc.

Thế đó mới có chớm thu mà đã nghĩ ngợi quá nhiều rồi, mùa thu mà tràn vào khe cửa không biết mình có còn ngồi đây viết nữa không !

Châu Âu đẹp nhất là mùa thu, mùa của sắc màu và mùa của bình yên

Hợp Bích Hồ

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Có thể nói Châu Âu đẹp nhất là mùa thu, mùa của sắc màu và mùa của bình yên. Mọi chiếc lá đều khoác lên mình một chiếc áo kiêu sa nhất sau những ngày tháng nếm đủ nắng, mưa, gió, tuyết. Ai nói tuổi già thì không còn đẹp? lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời không hẳn là trẻ nhất cũng không hẳn là già nhất, mà chính là lúc nhận ra rằng mình đã sống hết lòng với cuộc đời này và bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng lìa cành cuốn theo gió bay xa.

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Photo by iPhone 6s cùi, phải nói như vậy để mọi người có thể hình dung ra được mùa thu ở đây đẹp như thế nào. Ảnh chụp bằng điện thoại chỉ diễn tả được một phần nhỏ của phong cảnh thực tế.

Photo : Hợp Bích Hồ
Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Bài và ảnh : Hợp Bích Hồ

Tham quan và chụp ảnh Geroldsee, miền nam nước Đức

Hợp Bích Hồ

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern. Hồ nằm ở độ cao 927 m so với mực nước biển. Khu vực này có rất nhiều hồ nước nho nhỏ như vậy như Barmsee, Grubsee, Tennsee và có rất nhiều con đường đi bộ xuyên qua các cánh đồng cỏ rộng bao la. Nhưng có lẻ Geroldsee nổi tiếng nhất khu vực này, vì nó sở hữu ngôi nhà thần thánh, đứng trên đỉnh đồi này có thể chụp được trọn vẹn từ ngôi nhà, hồ nước và cả dãy núi tuyết hùng vĩ xa xa phía sau kia. 

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Để đến được những nơi này chúng ta phải chịu khó đi bộ, vì người ta không cho phép xe hơi đến gần những khu vực thiên nhiên hoang dã. Có những nơi người ta phải cuốc bộ và leo núi cả 10km và những nơi này hoàn toàn là thiên nhiên, không có quán xá hay nhà dân, mọi người phải tự đem theo đồ ăn thức uống, nhưng cũng thật may mắn càng đi càng được ngắm nhiều cảnh đẹp nên sẽ không thấy chán chút nào. Thiệt sự thì ai cũng thấy vui vì điều đó, họ thích lang thang tản bộ ngắm thiên nhiên hoang dã, họ cũng luôn có ý thức gìn giữ, bảo vệ nó, chứ không như cảnh quan ở Việt Nam, có những nơi từng rất đẹp, bỗng một ngày biến thành thảm họa, bởi rác và những khối xi măng vô hồn. Nếu đất nước chúng ta được lãnh đạo bởi những người hiểu biết hơn, ít tham lam hơn, dân có ý thức hơn thì có lẻ Việt Nam cũng là một nơi rất đẹp.

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

—————

Tham quan và chụp ảnh Geroldsee, miền nam nước Đức

Geroldsee (còn được gọi là Wagenbrüchsee) chắc chắn là một trong những địa điểm chụp ảnh phong cảnh mang tính biểu tượng nhất ở miền nam nước Đức. Trong bài đăng này, tôi sẽ giải thích cách đi đến viên ngọc bình dị ẩn giấu của một hồ nước và đưa ra một số lời khuyên lâu đời khác để tham quan và chụp ảnh nó.

Geroldsee là một hồ nước nhỏ trên dãy Alps. Tuy nhiên, nó cung cấp nhiều cơ hội chụp ảnh phong cảnh! Photo : Dali

Đến đó

Như thường lệ – làm thế nào để đạt được điều đó? Trong thực tế, nó là khá dễ dàng. Căn cứ của bạn rất có thể sẽ là Garmisch-Partenkirchen (Ga-Pa). Thành phố này với 27 nghìn dân là trung tâm du lịch và thương mại của khu vực và có thể dễ dàng đến bằng tàu hỏa hoặc ô tô từ Munich (khoảng 1,5 giờ). Đáng buồn thay, con đường giữa Munich và Ga-Pa có thể thực sự đông đúc và tắc đường không có gì bất thường (đó là trường hợp của toàn bộ khu vực). Bạn cũng có thể thuê xe trực tiếp tại Ga-Pa để đỡ căng thẳng.

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Bằng xe hơi

Khi bạn đã ở Garmisch-Partenkirchen, đường đến Geroldsee hoàn toàn không khó. Bằng ô tô, bạn sẽ đến nơi sau khoảng 10-15 phút (chỉ cần đưa “Gerold”, ngôi làng nhỏ gần đó vào SatNav của bạn). Tôi không tìm thấy khu vực đậu xe dành riêng nào trong làng. Tuy nhiên, bạn có thể đậu xe ở bên đường chính, xem bản đồ nhỏ bên dưới. Chỉ cần đậu ngay ngắn, những chiếc xe buýt lớn đang chạy qua Gerold.

Đây là bản đồ của khu vực – làng Gerold, nơi bạn có thể đậu xe và đi bộ một đoạn ngắn đến các điểm chụp ảnh phía trên làng. Tham gia tour du lịch 3 hồ đến Barmsee và Grubsee! (bấm vào hình ảnh để có độ phân giải đầy đủ!)

Đây là bản đồ của khu vực – làng Gerold nơi bạn có thể đậu xe và đi bộ một đoạn ngắn đến các điểm chụp ảnh phía trên làng. Hãy tham gia chuyến tham quan 3 hồ đến Barmsee và Grubsee!

Quang cảnh Thung lũng Geroldsee với các cabin trên núi cao rải rác xung quanh đồng cỏ (ống kính dài) Photo : Dali

Bằng xe buýt / xe lửa

Bạn thậm chí có thể đến Geroldsee bằng tàu hỏa (chuyến tàu đầu tiên rời Ga-Pa lúc 6 giờ sáng và dừng ở Klais – cách hồ 35 phút đi bộ) hoặc bằng xe buýt nr. 9608, thậm chí dừng lại ở Gerold. Chỉ cần xem trang web này, nơi bạn có thể tìm thấy thời gian biểu và mua vé của mình.

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Đi lang thang

Vâng, đối với những tâm hồn phiêu lưu mạo hiểm nhất trong số chúng ta – cũng có một đường mòn đi bộ đường dài giữa Ga-Pa và Geroldsee (khoảng 12 km, 3-4 giờ một chiều).

Chụp ảnh Geroldsee

Đúng rồi, trở lại công việc – chụp ảnh hồ. Điểm đến này khá nổi tiếng trong giới nhiếp ảnh gia với những cảnh bình minh ngoạn mục (Tôi không may mắn như vậy nhưng bạn có thể như vậy!). Nằm trong một thung lũng với những cabin trên núi cao rải rác khắp ngọn đồi dẫn đến hồ, bạn sẽ có được một khung cảnh rất bình dị. Vì có những khu rừng tươi tốt xung quanh và bản thân hồ nước, nên chắc chắn có sương mù buổi sáng lăn qua thung lũng (hơi giống ở khu vực Castle Eltz).

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Vì vậy, khi bạn đến nơi đón bình minh (cố gắng ở đó ít nhất 30 phút trước khi mặt trời mọc để tìm bố cục của bạn), chỉ cần đi bộ lên các cabin trên núi cao theo hướng. Nếu bạn may mắn, cỏ trên đồng cỏ sẽ được cắt sạch và bạn có thể lên rất cao, gần như tới khu rừng, nơi có tầm nhìn đẹp nhất. Nếu bạn không may mắn như vậy (trường hợp của tôi, bạn đoán đúng: D), bụi cây có thể cao tới 1 mét (3 feet) và rất ẩm ướt. Không được khuyến khích.

Từ góc độ nhiếp ảnh, Geroldsee hơi mất đi sự kỳ diệu vào ban ngày. Tuy nhiên, vẫn rất đáng để đi bộ đường dài! Nếu bạn thực hiện chuyến tham quan buổi chiều (bạn có thể thực hiện chuyến tham quan 3 hồ dẫn bạn quanh Barmsee và Grubsee gần đó, khoảng 1-2 giờ), bạn có thể muốn đến địa điểm được mô tả ở trên và ở lại ngắm hoàng hôn. Nếu may mắn, bạn sẽ nhận được những đám mây đỏ rực sáng đẹp mắt khắp nơi (mặt trời sẽ lặn sau lưng bạn).

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Cài đặt máy ảnh của bạn

Điều đó sẽ phụ thuộc vào điều kiện thời tiết và thời gian trong ngày. Nếu bạn chỉ thích sử dụng các bộ lọc, thì bộ lọc gradient có thể hữu ích khi mặt trời mọc, vì ảnh của bạn gần như chống lại mặt trời. Đối với những bức ảnh về thung lũng ở đây, tôi đã sử dụng dải động của máy ảnh.

Dải động được sử dụng khi có sự khác biệt đáng kể về ánh sáng trong bố cục của bạn. Ví dụ. chụp ngược lại mặt trời, bầu trời rất sáng nhưng cabin núi cao ở tiền cảnh của bạn rất tối. Cài đặt này cho phép bạn chụp cùng một hình ảnh ba lần – thiếu sáng, phơi sáng chính xác và thừa sáng. Bằng cách này, bạn đảm bảo rằng bạn có được sự thể hiện chính xác của bầu trời cũng như của cabin trên núi cao. Sau đó, bạn có thể kết hợp những hình ảnh này trong Photoshop mà không làm giảm chất lượng.

Geroldsee hay còn được gọi là Wagenbrüchsee, nằm ở khu vực Krün, thuộc quận Garmisch-Partenkirchen, bang Bayern Photo : Hợp Bích Hồ

Khám phá khu vực

Mẹo cuối cùng của tôi để chụp ảnh Geroldsee – đừng quá phân tâm bởi những điều hiển nhiên! Vâng, khung cảnh thung lũng rất đẹp nhưng hãy nhìn xung quanh! Màn sương mù cuộn qua khu rừng phía đối diện thung lũng ngay lập tức thu hút sự chú ý của tôi và dẫn đến hình ảnh tối giản đáng mơ ước dưới đây. Nó ở đó chỉ khoảng 10 phút rồi biến mất. Do đó, mang theo một ống kính dài là một ý tưởng tuyệt vời.

Sương mù cuộn qua khu rừng sâu ở phía đối diện của thung lũng ở Geroldsee Photo : Dali

Sương mù cuộn qua rừng sâu ở phía đối diện của thung lũng ở Geroldsee

Sau khi mặt trời mọc, tôi khám phá khu vực thêm một chút và tìm thấy bố cục đối xứng đẹp mắt này. Tôi chắc chắn sẽ khuyên bạn nên thực hiện chuyến đi bộ 3 hồ (Geroldsee, Barmsee, Grubsee) để tìm kiếm vị trí nhiều hơn trong khu vực!

Sự đối xứng của một cabin trên núi cao ở Geroldsee trên dãy Alps của Đức

Geroldsee là một hồ nước nhỏ trên dãy Alps. Tuy nhiên, nó cung cấp nhiều cơ hội chụp ảnh phong cảnh!

Nơi ở tại Garmisch-Partenkirchen

Ga-Pa chắc chắn không phải là một nơi rẻ. Tuy nhiên, nếu bạn muốn một cái gì đó lạ mắt và tinh tế, bạn đã đến một điểm đến tuyệt vời. Nếu bạn giống tôi với ngân sách eo hẹp, bạn sẽ muốn xem xét Hostel der Athleten. Đừng lo lắng, tôi vẫn là một người đam mê ký túc xá nhưng cái này khá ổn (không hoành tráng bằng các ký túc xá của tôi ở Iceland) và giá không thể cạnh tranh hơn. Nó nằm ngay cạnh khu vực nhảy trượt tuyết ở phần phía nam của thị trấn.

Ồ, có rất nhiều nơi khác để xem ngoài Geroldsee! Eibsee rất gần Garmisch-Partenkirchen, Sylvensteinsee với cây cầu cong tuyệt đẹp cách đó 40 phút lái xe. Bạn có thể đi bộ đến Partnachklamm (Hẻm núi Partnach), hoặc đến ngôi làng bình dị của Wamberg, hoặc nói chung là tận hưởng một chuyến đi bộ đường dài trong khu vực. Và tất nhiên chính Garmisch-Partenkirchen!

Nguồn :

https://www.facebook.com/photo?fbid=3579127712110444&set=pcb.3579189378770944

https://dalibro.com/photographing-geroldsee-germany/#

Zugspitze, đỉnh cao nhất của Dãy núi Wetterstein và là đỉnh núi cao nhất của Đức.

Hợp Bích Hồ

Đỉnh núi Zugspitze cao 2962 m so với mực nước biển là đỉnh cao nhất của Dãy núi Wetterstein và đồng thời là đỉnh núi cao nhất của Đức.

Đỉnh núi Zugspitze cao 2962 m so với mực nước biển là đỉnh cao nhất của Dãy núi Wetterstein và đồng thời là đỉnh núi cao nhất của Đức. Photo : Hợp Bích Hồ

Khối núi Zugspitze nằm về phía tây nam của Garmisch-Partenkirchen ở Bavaria và ở phía bắc của Tyrol. Biên giới giữa Đức và Áo chạy trên đỉnh phía tây của nó. Phía nam của ngọn núi là một cao nguyên với nhiều hang động. Ở hai bên sườn của Zugspitze có ba trong tổng số năm sông băng ở Bavaria: Bắc và Nam Schneeferner và Höllentalferner, cả ba đều đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi sự biến đổi khí hậu.

Khối núi Zugspitze nằm về phía tây nam của Garmisch-Partenkirchen ở Bavaria và ở phía bắc của Tyrol. Photo : Hợp Bích Hồ

Để lên được đỉnh núi chúng ta có thể đi bằng cáp treo, giá cũng khá đắt 60 Euro/người, ngoài ra còn có một tuyến xe lửa bánh răng chạy trên đường sắt, tuyến xe xe lửa leo núi này này sẽ đưa chúng ta lên tới lưng chừng núi và ở đây sẽ có một chuyến cáp treo đưa lên đỉnh núi.

Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, sẽ thấy một hồ nước gọi là Eibsee, mình có chụp hình hồ nước với ngọn núi được soi bóng. Photo : Hợp Bích Hồ

Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, sẽ thấy một hồ nước gọi là Eibsee, mình có chụp hình hồ nước với ngọn núi được soi bóng. Ngoài ra chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng trùng trùng điệp điệp những ngọn núi khác nằm trong dãy Alpen. Dãy núi Alpen là dãy núi cao nhất ở Châu Âu. Nó kéo dài theo một vòng cung dài 1200 km và rộng từ 150 đến 250 km từ biển Ligurian đến lưu vực Pannonian. Đỉnh cao nhất của nó là đỉnh Mont Blanc (4810 m) nằm ở nước Pháp, hi vọng một ngày nào đó mình sẽ được đến đây.

Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, sẽ thấy một hồ nước gọi là Eibsee. Photo : Hợp Bích Hồ

Bài và ảnh : Hợp Bích Hồ