Bún lắc.

Sài gòn bây giờ không biết cơ man nào là món lắc, chẳng hạn như xoài lắc muối, bánh tráng lắc phô mai, bắp rang bơ lắc phô mai, rồi khoai tây lắc, sake lắc, cơm lắc, sụn gà lắc hay thậm chí tới khoai lang cũng lắc!
Không hiểu vì thích chữ “lắc” cho ra vẻ thời thượng hay khi ăn các món lắc này thì người ăn cũng bị chi phối mà lắc lia lắc lịa?
Nhưng có một món “lắc” thật sự thì chưa chắc nhiều người từng ăn qua, nó là bún lắc.
Không những bún lắc mà là nhiều thứ lắc khác nhau trong đó có trái cây trái nào cũng lắc! đến nỗi hiền hòa như mận, ổi, cóc, chúm ruột cũng lắc theo nhịp thở của giòng…sông! Đó là chợ nổi Cái Răng khi chúng ta kêu một tô bún nươc lèo hay hủ tíu bình thường trên những chiếc ghe bán dạo trên con sông đông đúc người mua kẻ bán. Lúc ấy cầm tô bún trên tay chúng ta sẽ vừa ăn…vừa lắc!
Nét đặc biệt của chợ nổi là hàng hóa. Không biết cơ man nào là hàng hóa tấp nập dồn về vào buổi sáng rồi lặng lẽ biến mất khi hoàng hôn xuống. Thì ra họ là những chiêc ghe thương hồ, mua đi bán lại cũng có mà tự chở sản phẩm của mình ra bán cũng có.
Những chiếc ghe chất đầy hoa quả miền sông nước phác họa một hình ảnh thơ mộng và sống động của người dân trên bến dưới thuyền. Nó cho thấy một nền văn minh xưa cũ vẫn còn sót lại và không những vậy sinh hoạt thương hồ đậm chất miền Nam chỉ nơi đây mới có và cũng chỉ có người miền Tây là thấm đẫm con nước lên xuống hàng ngày.
Bạn ngồi ăn một tô bún trong hoàn cảnh ghe vẫn trôi bập bềnh, người ăn thì cố gắng cân bằng thế ngồi sao cho đừng chúi mũi xuống nước. Kẻ bán thì thoăn thoắt múc liền tay tô nước lèo cho khách, tính tiền không cần nhìn cứ bỏ vào chiếc rổ nhỏ trước mặt người bán hàng là được. Không cần đếm lại cũng không buồn nhìn nó xem tiền có màu gì!
Đó là bàn sắc người miền Tây, người của sông nước và của bùn đất.
Hãy xem cách họ đếm trái cây và chuyền sang thuyền người mua mới thấy hết chất nhanh nhẹn và tháo vát của người dân ở đây. Mỗi một tiếng đếm là một loạt trái cây tung sang thuyền bạn, đặt trái cây xuống và sắp xếp sao cho vừa vặn, sát sao cũng đếm, cũng hô. Chừng như không phải là đếm mà trong các thứ âm thanh ấy người ta nghe được nguyên một cung bậc của âm nhạc. Lúc lên, lúc xuống, lúc trầm, lúc bỗng hòa theo nhịp lắc của chiếc ghe. Hình ảnh nào sống động hơn thế?
Tô bún bạn đang ăn dở chưa chắc đã ngon nhưng bối cảnh chung quanh như một minh họa khó làm bạn từ chối nó. Nước lèo thì hơi lạt, thịt thà quá ít, bún còn nguội chưa được nóng lắm nhưng bù lại tiếng cười trong veo của chị chủ thuyền bán thơm, tiếng rao “ai cà phê hôn” của một anh nông dân chèo con thuyền tạp hóa gần đó sẽ tăng hương sắc, thấm đẫm gia vị cho tô bún của bạn.
Rồi một ngày nào đó khi trở lại chợ nổi Cái Răng mà thiếu món bún lắc, cà phê ghe tôi tin chắc bạn sẽ buồn, sẽ tiếc một hoạt cảnh đáng yêu của miền sông nước. tuy vậy, sự bù trừ là dể hiểu vì lúc ấy mọi người đã khấm khá hết rồi, ai cũng có thuyền máy rong chơi sau những giờ thu hoạch tôm nuôi trong trảng hay cưỡi một con gắn máy đời mới tán tỉnh các cô gái miền Tây da trắng như bông bưởi giọng ngọt tựa mía lùi…
Cái thời bún lắc lúc ấy chắc nhiều người sẽ nhớ lắm.
Mặc Lâm

Mùa hoa hạnh nhân!

Những cụm mây trắng bay nhẹ nhàng thật thấp, giống như đang lơ lửng trên các đọt cây phủ đầy hoa trắng.
Mùa hoa hạnh nhân!
Tôi không định chụp hoa, nhưng những cánh đồng hoa hạnh nhân trải dài miên man suốt đoạn đường dọc theo miền trung California khiến tôi chẳng đặng đừng, đang đi công việc cũng đành ghé đại vào một khu vườn, và để rồi mê mẩn ghi lại một số hình ảnh làm kỷ niệm.
Hoa hạnh nhân nở bừng vào mùa xuân, mỗi năm một lần.
Mùa hoa hạnh nhân
Photo : Phu Nguyen
Tuổi xuân đời người trăm năm cũng chỉ một lần, có hối tiếc, có níu kéo cũng chẳng được, ‘tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người”. Cũng may còn có ký ức. Ký ức sẽ chất chứa đầy kỷ niệm.
Ta thương một mùa hoa đi qua.
Mùa hoa hạnh nhân
Photo : Phu Nguyen
Mùa hoa hạnh nhân
Photo : Phu Nguyen
Mùa hoa hạnh nhân
Photo : Phu Nguyen

Văn ta, vợ người

Tho Nguyen

Tôi không có ý đồ và cũng không biết viết sách. Chém gió trên Facebook riết, từ 2016 cứ bị bà con xui viết sách, hết người này đến người khác. 

Không ham.

Dịp về Tết 2019 ngồi cà phê với ông anh Đào Hiếu, anh bảo: „Các tư liệu của em rất quý, không tập hợp thành sách thì uổng lắm“. Tôi bỗng thấy xuôi. Anh Hiếu là nhà văn, từng làm trong ngành báo chí xuất bản, nói vậy chắc có lý. Thế là tôi tập hợp mấy bài trên FB, nhờ anh Hiếu gửi cho một biên tập viên cứng cựa của Nhà xuất bản Trẻ. 

Cô BTV xem qua, phán: „Viết facebook để cá nhân và bạn bè đọc chơi thì “vui vui”, nhưng in sách thì không ổn“. 

Thấy chưa, đã bảo mà! 

Thối chí.

Bỗng tháng tư 2019, Ngô Tuyết Nga, một biên tập viên trẻ của Alphabooks liên hệ với tôi qua messenger. Nga tỏ ý muốn cùng tôi biên tập các bài viết trên Facebook mà cô rất khoái thành một quyển sách. 

Tôi viết Facebook cho tôi và nghĩ rằng chỉ những ai từ 50 tuổi trở lên mới thích. Giờ một cháu gái dưới 30 nói là một số bạn trẻ thích đọc làm tôi bất ngờ. Bất ngờ hơn nữa là Nga khuyên tôi phải viết lại từ dạng chém gió thành sách, phải bổ sung các tình tiết, kể thêm về các nhân vật để người đọc hiểu mối liên kết giữa các nhân vật và sự kiện. Nga hứa sẽ giúp tôi.

Thì ra cô BTV trẻ Alphabooks này có „khiếu sư phạm“ hơn cô BTV có sạn của NXB Trẻ. Cô không dội nước lạnh, mà hướng dẫn tôi học vỡ lòng cách viết sách. 

Viết trên Facebook phải ngắn để người đọc đỡ ngại. Cu Mark gọi là trang thái (status), hỉ, nộ, ái, ố…. Thứ tự các status thì kiểu gì cũng xong vì chúng không nhất thiết phải liên quan đến nhau. Nhưng một sách truyện thì không thể là tập hợp của các bài viết như một „Mao Tuyển“, mà phải là một dòng hài hòa gồm các chương mục liên quan đến nhau theo một trục thời gian. 

Thế là tôi quyết tâm viết mới. Cuốn đầu tiên là một hồi ức về cuộc đời mình từ thời thơ ấu đến nay.

Alphabooks là một trong số ít các nhà sách tư nhân ở Việt Nam. Họ kinh doanh, xuất bản sách nhưng không được phép tự xuất bản. Muốn ra sách phải xin phép một NXB nhà nước nào đó. Thường thì không khó, nhưng hơi nhiêu khê. Vì mình không được tự quyết định nội dung sách định in nên các NXB tư nhân đôi khi còn thận trọng hơn các NXB nhà nước trong chữ nghĩa và nội dung. Các BTV luôn phải lăn tăn trước những chi tiết „có thể“ bị coi là „nhậy cảm“. Thế là cái tâm lý „tự kiểm duyệt“ automatic ra đời.

Tiên sư anh Tào Tháo nào nghĩ ra cái cơ chế „xuất bản xin cho“ khôn thế! 

Sau mười tháng trời tranh luận đi, thay đổi lại với Nga, một cô bé rất thông minh và thẳng thắn, cuốn sách đã có hình hài. Chúng tôi bàn với nhau cả về tên sách để Nga trình bản thảo lên cấp trên của cô. 

Tháng ba năm 2020 tôi đến thăm Nga tại Ban biên tập „Sống“ (thuộc Alphabooks) ở phố Nguyễn Huy Tưởng, Hà Nội. Tôi thật ấn tượng bởi không khí làm việc nghiêm túc của hàng chục bạn trẻ trong một không gian rất hiện đại. Thì ra nhu cầu về tri thức ở Việt Nam rất tiềm tàng. 

Sau gần một năm hợp tác, giờ chú cháu mới gặp nhau, bàn nốt những chi tiết cần thiết.

Trở về Đức được vài hôm thì tôi nhận được tin của Nga: Alphabooks không xuất bản „tác phẩm“ của tôi. Là một cơ sở kinh doanh, họ phải cân nhắc lỗ lãi và đi đến quyết định như vậy.

„Văn ta, vợ người“ – Tức thật. Nhưng là dân kinh doanh, tôi hiểu quyết định của Alphabooks. Họ bỏ tiền ra, ắt hiểu thị trường và rủi ro hơn tôi.

Giờ đây quyển sách không còn là các bài chém gió trên mạng, nó là công sức lao động của một năm trời. Tôi loay hoay tìm cách. Một nhà văn tên tuổi, BTV của Nhà xuất bản Hội nhà văn, khi được yêu cầu xem bản thảo, không cần liếc qua, nghe tên thấy lạ đã bác bỏ thẳng thừng: Bận lắm! 

Một bạn khác hứa sẽ chuyển bản thảo cho một nhà xuất bản lớn, nhưng nói trước là anh không có thời giờ đọc.

Dân có tên tuổi thường coi “văn người” như “vợ ta“.

 

Một ngày đầu tháng năm 2020, Nguyễn Thị Trâm, một bạn FB, sau khi đọc vài bài trên đó bỗng nhắn tin ngỏ ý sẽ giúp tôi in sách. Trâm rủ cả Đức Bình, nguyên giám đốc một nhà xuất bản ở Sài Gòn tham gia. Hai chuyên gia về xuất bản này khích lệ tôi chớ bỏ cuộc. Những lời khuyên chân tình đó thật bổ ích.

Để một NXB nhà nước chấp nhận in sách của một thằng vô danh tiểu tốt thì phải chơi trò liên kết. Tức là mình bỏ tiền ra, tự in ấn và phát hành, tự chịu rủi ro. NXB chỉ lo khâu biên tập và xin giấy phép. Đã mê „Văn ta“ như mê „Vợ người“ thì còn rủi ro nào lớn hơn? 

Khó nhất là khâu phát hành thì đã có cô cháu Phan Thúy Hà giúp đỡ. Hà đã đi một chặng đường dài để tự phát hành bốn quyển sách của cô, và Hà đã thành công.

Qua giới thiệu của Đức Bình, tháng sáu 2020, Thi Anh, biên tập viên của NXB Tổng hợp TP HCM nhận lời xem bản thảo. Thi Anh nói trước là phải kiên nhẫn để cô làm xong các tác phẩm tồn đọng. Thi Anh tốn hàng tháng trời cho một tác phẩm vì cô làm việc rất tỷ mỷ, cắt tỉa từng câu chữ, từng dấu phẩy, lật đi lật lại từng chi tiết để tránh mâu thuẫn. 

Sau năm tháng xếp hàng, đầu tháng 12.2020 „văn ta“ được Thi Anh đưa lên kính hiển vi. Chúng tôi bàn với nhau nhiều về câu chữ, về các chi tiết chưa rõ hơn là về nội dung. Tuy chờ lâu nhưng tôi yên tâm vì được làm việc với một người có trách nhiệm.

Sau ba tháng email đi, file quay lại, cuốn sách „HAI QUÊ HƯƠNG“ nay đang chờ in rồi nộp lưu chiểu.

Tại sao lại là „HAI QUÊ HƯƠNG“? Vì „Văn ta“ kể về cuộc sống ở Việt Nam, quê hương chôn nhau cắt rốn và ở nước Đức, quê hương lựa chọn. Hai nước này giống nhau đến kỳ lạ. Nói chuyện Đức, ai cũng liên tưởng đến Việt Nam và ngược lại. Nhưng hai dân tộc này lại trải qua hai số phận không thể khác nhau hơn trong công cuộc thống nhất giang sơn và xây dựng đất nước.

Trích nhà văn Đào Hiếu: 

Anh sống chung với người Đức, ăn uống, vui chơi, làm việc, giao dịch với người Đức. Cho nên tác phẩm này là “tác phẩm Đức“ chính hiệu mặc dù tác giả của nó là một người Việt cũng chính hiệu….

Đọc anh, tôi thấy anh hiểu nước Đức, con người Đức còn hơn cả một người Đức chính cống bởi vì cái nhìn của anh, cảm nhận của anh là cảm nhận của hai con người gộp lại, hai đôi mắt gộp lại, hai trái tim gộp lại, hai cái đầu gộp lại và hai tâm tình gộp lại.

Tôi đã đọc tác phẩm HAI QUÊ HƯƠNG của anh bằng một tâm thức như thế. (Hết trích)

„HAI QUÊ HƯƠNG“ cũng là một hồi ức về Hà Nội những năm 1960-1970, về những trò trẻ trâu thời chiến tranh, về thời kỳ bao cấp, kiếm ăn ở VTV, về Quy Nhơn, về Huế sau 1975, về các bóng hồng…

Hai năm học viết sách cũng đã giúp tôi hiểu về nền xuất bản kiểm duyệt, về cách bảo vệ quan điểm của mình. Tôi hiểu, không nhất thiết cứ phải dựa vào các nhà văn tên tuổi giới thiệu. Những BTV thầm lặng, có trách nhiệm, những người bạn đến với mình bởi chân tình mới quan trọng.

Hy vọng rằng „HAI QUÊ HƯƠNG“ sẽ giúp bạn đọc yêu „văn người“ như yêu vợ hoặc chồng hoặc bồ mình. 

Tân Quy 21.02.2021

Bài sau sẽ nói về phương thức phát hành và đặt sách.

Giới văn nghệ thời Covid: “Câu chuyện âm nhạc” của Nguyên Khang – Tạp chí văn hóa

Với niềm đam mê âm nhạc, với sự khao khát được đến với khán giả, nam ca sĩ với chất giọng trầm ấm, quyến rũ này đã phải tự tạo ra một “sân khấu” ngay tại nhà riêng, với chương trình ” Câu chuyện âm nhạc” do chính anh thực hiện, với sự tham gia của một số bạn bè ca nhạc sĩ. Sau đây là những tâm tình của Nguyên Khang với đặc phái viên Thanh Phương tại Westminster, Quận Cam, California, trong cuộc phỏng vấn ngày 07/02/2021:

RFI: Xin chào ca sĩ Nguyên Khang, đại dịch Covid-19 đã ảnh hưởng như thế nào đến sinh hoạt của giới ca nhạc sĩ ở hải ngoại và đến bản thân Nguyên Khang ?

Nguyên Khang : Ảnh hưởng rất là nhiều. Bản thân em và các đồng nghiệp tại Mỹ cũng như trong nước đều bị hủy các show, không được trình diễn, nói chung là tụi em thất nghiệp từ tháng 3 cho đến bây giờ, gần một năm !  Không chỉ về kinh tế, mà về tâm lý thì cũng xáo trộn rất nặng nề. Em không biết nói gì hơn là chỉ cầu mong là đại dịch qua sớm, hoặc có một thuốc gì đó để trị bệnh này, cho mọi người an tâm hơn mà trở lại cuộc sống bình thường.

RFI: Ngoài tác động kinh tế, tức là không được trình diễn, nên mất một nguồn thu nhập rất lớn, còn có vấn đề tâm lý như Nguyên Khang nói, một người nhạc sĩ, ca sĩ mà không có đất dụng võ trong suốt một thời gian khá dài như vậy, thì chắc rất là khó chịu. Cụ thể tâm trạng của Nguyên Khang hiện nay như thế nào ?

Nguyên Khang: Thưa anh, thường thường ít nhất là cứ hai tuần hoặc ba tuần là mình xách giỏ lên máy bay, đi đây đi đó, mình được hát, mình được gặp khán giả, mình được thỏa mãn niềm đam mê của mình, mình đi phục vụ. Khi mà không có những cái đó, thì mình mất nhiều lắm, khiến cho mình có cảm giác là bị « vô dụng ». Vô dụng tại vì thú thật với anh cũng như quý vị, hầu hết ca sĩ như tụi em chỉ biết làm nghề đó thôi, không biết làm nghề nào khác để kiếm sống hoặc để quên đi tình hình này.

RFI: Trung tâm Thúy Nga thì có chương trình Music Box, nhóm của Quốc Khanh thì MMG, còn Nguyên Khang thì có « đất dụng võ » nào trên mạng để tiếp tục cống hiến cho khán giả ?

Nguyên Khang: Trong suốt thời gian ở nhà, em buồn quá, không biết làm gì, thế là em mở một sân khấu tại nhà, làm chương trình «  Câu chuyện âm nhạc », livestream trên Facebook cho mọi người xem, thứ nhất cho mình đỡ nhớ nghề và thứ hai là được gặp gỡ khán giả qua mạng, để có cái tương tác, giúp giải tỏa phần nào tâm lý của mình. Em đã làm chương trình đó được 12 số, chiếu trên kênh Youtube của em và trên đài truyền hình SBTN. Cái đó phần nào giải tỏa tâm lý của mình. Đỡ nhiều lắm anh. Mình hát thấy « feel good » lắm. Sang đây anh thấy là Tết năm nay không sung túc như những năm trước, bằng chứng là Chợ Hoa rất là vắng, không ai buôn bán nhiều cho 3 ngày Tết. Về ca nhạc Tết  thì Thúy Nga đã lên một chương trình, MMG cũng đã chiếu một chương trình, nhưng làm với tính cách phục vụ nhẹ nhẹ  thôi, chứ không làm cái gì « ghê gớm » như những gì mà họ đã từng làm.

Em cũng vậy, production của em rất là nhỏ, chỉ có vài anh em ngồi đàn với nhau, em là người hát chính, rồi em mời vài người bạn làm « guest ». Tất cả các bạn đều đến với em vì âm nhạc, không ai lấy một đồng nào hết, cho nên cũng dễ cho em làm. Em chỉ cần một tí sponsor, SBTN đã bảo trợ cho em một ít để trang trải một số chi phí production cho anh em. Em hy vọng sẽ tiếp tục làm được như vậy để phục vụ cho khán giả, cho đến khi mọi việc trở lại bình thường thì em sẽ ngưng, hoặc là nếu quý vị vẫn thích và vẫn có bảo trợ, thì em sẽ tiếp tục làm.

RFI: Thời gian này chúng ta không có hoạt động gì khác, Nguyên Khang có thấy rằng mình có thể lợi dụng thời gian này để trau dồi thêm khả năng chuyên môn, hay tìm tòi những gì mới về âm nhạc để sau này khi đại dịch hết, ta có thể xuất hiện trở lại với một trình độ cao hơn?

Nguyên Khang: Thật sự thì trong đầu em lúc nào cũng có nhạc, cũng nghĩ đến nhạc hoặc là một bài hát nào đó. Đó là cái mà em trao dồi thường xuyên. Chương trình của em cũng tạo một pressure (áp lực) để mình tập làm producer (nhà sản xuất):Chương trình này mình làm như vậy nhe anh em, rồi mình hát làm sao, tập làm sao, đèn này nó như vậy hả em, đàn kia mướn bao nhiêu. Có nghĩa là em học về producer hơn là học hát! Làm sao tạo ra một cái show theo ý mình muốn, với số tiền chỉ có bao nhiêu đó.

RFI: Tức là nhờ đại dịch Covid-19 mà Nguyên Khang học thêm nghề mới. Trong chương trình của Nguyên Khang thì Nguyên Khang còn có vai trò mới là MC.

Nguyên Khang: MC là bất đắc dĩ, tại vì chương trình của mình nên mình bắt buộc phải nói. Em muốn tạo một không khí gần gũi, có nghĩa là em làm trong phòng khách nhà em, thì khán giả nhìn qua màn ảnh sẽ cảm thấy gần gũi. Em nói trước, đây không phải là một sân khấu chuyên nghiệp. Đây là những gì mà Nguyên Khang muốn chia sẻ từ tấm lòng của mình đối với âm nhạc và sự nhớ nhung của Nguyên Khang đối với khán giả của mình. Mình chia sẻ những tâm tình về bài hát đó, về kỷ niệm của bài hát đó. Và cái quan trọng hơn hết, đó là để mình được sống trong âm nhạc.

Quý vị có thể xem chương trình ” Câu chuyện âm nhạc” của Nguyên Khang trên trang Nguyên Khang Singer Official:

https://www.youtube.com/channel/UCvn3qxsjI8PFmVG7-7DY0jw/featured

Shark Fin Cove, Santa Cruz California.

Shark Fin Cove, Santa Cruz California.
Chúc Mừng Năm Mới Tất Cả Mọi Người!
Shark Fin Cove, Santa Cruz California.
Photo : Simon Huynh
Shark Fin Cove, Santa Cruz California.
Photo : Simon Huynh
Shark Fin Cove, Santa Cruz California.
Photo : Simon Huynh
Shark Fin Cove, Santa Cruz California.
Photo : Simon Huynh
Shark Fin Cove, Santa Cruz California.
Photo : Simon Huynh
Shark Fin Cove, Santa Cruz California.
Photo : Simon Huynh

Kinh Đơn mùa Chạp

“Cụm từ ‘đi Bình Dương’ nghe đã không còn lạ, hồi sửa nhà nghe mấy anh thợ hồ nói suốt, kiểu như ‘con vợ ăn xài quá, chắc mai mốt trốn đi Bình Dương’, ‘mưa dầm kiểu này, không làm được đi Bình Dương sớm’. Nghe nhẹ tênh như nhà giàu xưa nói chút đi Cấp chơi, nhà giàu nay bảo xíu nữa bay qua Paris mua sắm. Nhưng đi Bình Dương với mấy anh thợ, có nghĩa là vỡ nợ, là hết đường kiếm sống, bỏ đi làm công nhân cho những công xưởng nào đó, xứ người.
Đám thanh niên kinh Đơn rủ nhau đi hồi tháng Tư, khi tôm mất mùa năm thứ hai liên tiếp, ngay vừa lúc mấy tờ giấy tuyển mộ công nhân được dán ngay đầu cầu, nội dung thơ mộng như lời thề của tụi đang yêu, ‘việc nhàn lương cao, bao ăn ở’. Mỗi đợt lác đác vài ba đứa quảy giỏ đi, rồi một bữa giật mình ngó lại chỉ thấy xóm còn lại người già chăn trẻ nhỏ, cho ba má chúng rảnh tay đi làm kiếm tiền gửi về. Gần một nửa dân xóm kinh Đơn giờ tản lạc trong những làng công nhân, vài cuộc điện thoại về kể rằng hên gặp bạn cùng xóm, nhưng chẳng kịp nói gì vì đứa này vào đứa nọ ra ca.
(…)
Bạn kể hồi xưa có lần tới xóm ở hai ngày, cũng ngay mùa Chạp. Xóm vui lắm, cảm giác như đang ở trong một lễ hội tưng bừng. Đàn ông tính chuyện tát đìa kiếm cá se khô, làm mắm, rọng trong lu một mớ để mấy ngày Tết nướng trui nhậu chơi. Mấy chị đổi cho nhau thứ nếp ngon nhất gói bánh tét, quết bánh phồng. Trong những câu chuyện bên sân lúa đang phơi, lúc gặp nhau dưới bến, luôn xoay quanh chủ đề cái hội lớn sắp tới, xào nếp cho bánh dẻo hay ngâm với nước tro, miếng mứt gừng làm sao trong vắt mà vẫn cay, cách nào giữ mắm ong non không bị chua nhanh, sắm quần áo cho tụi nhỏ ở đâu thì rẻ đẹp. Không khí cái lễ hội mà dân Việt gọi là Tết đó, tràn ra cả cây cỏ ngoài vườn. Không biết tới cuối Chạp mai có kịp trổ bông không, bưởi đã kịp ngọt chưa, buồng chuối nào chín cây để làm nhưn bánh.
Bạn vẫn nhớ mùi sình tươi, nắng Chạp vừa hong ráo mặt sau đợt xáng múc nạo vét lòng kinh. Lúc ấy một chị đã cười, nào giờ mới nghe có người nói sình thơm, chứ dân ở đây toàn nghĩ, sình hôi rình.
Không biết có phải tại câu nói đó mà đất giận, mấy mùa nay đồng nước mặn chỉ ròng nước mặn, chẳng có tôm cá bao nhiêu. Chạp đã vào sâu mà không khí mùa hội chẳng thấy đâu.
Món Tết đang bày ngoài sân, chỉ người chưa về. Hỏi một ông già đang trở chuối khô, chắc con cháu đông nên món Tết đầy giàn phơi. Ông nhìn theo khói thuốc phà ra từ mũi mình, nói tụi nó mấy Tết nay không về đủ, nghe đâu làm mấy ngày đó sẽ dược trả lương gấp đôi gấp ba. Nhưng đầu Chạp thì vợ chồng ông chuẩn bị món này món nọ, tụi nhỏ không về thì đóng thùng gởi xe đò đi. Cách nào thì Tết cũng đến với những người xa, những người vì mưu sinh đã không còn thiết gì đến Tết.”
– Kinh Đơn mùa Chạp | Nguyễn Ngọc Tư
(Ảnh: Trần Tuấn Anh)

5 States challenges

#5stateschallenges
Triệu Minh
Song Thuy
Watkins Glen state park (NY)
Oceanside (Oregon)
Photo : Ly Thuy Khanh Nguyen
Oceanside (Oregon)
Mount Raineer (WA)
Photo : Ly Thuy Khanh Nguyen
Mount Raineer (WA)
Fire Valley (Nevada)
Photo : Ly Thuy Khanh Nguyen
Fire Valley (Nevada)
Miami (Florida)
Photo : Ly Thuy Khanh Nguyen
Miami (Florida)
Hy vọng năm nay ai trong group cũng được đi nhiều nơi nữa để cuối năm lại challenges.

KORAKIA PENSIONE

KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Hello mọi người, vừa rồi em về Palm Springs chơi và có ở lại Korakia Pensione, một hotel mang hơi hướng Moroccan. Nay em viết một bài trải nghiệm cho mọi người tham khảo nha hehe. Em sẽ review chi tiết hơn ở mỗi hình nhé.
– Hotel chỉ dành cho khách đã book phòng, người qua đường không vào để chụp ảnh được để tránh gây phiền cho khách. Mọi người có thể email khách sạn để book photoshoot, hoặc mướn phòng như em cũng được. Lưu ý là nếu book phòng thì sẽ không được đem đạo cụ hầm hố y như photoshoot ra chụp hình nha!
– Korakia Pensione có 2 khu nằm đối diện nhau được ngăn cách bởi một con đường nhỏ ít người qua lại. Một bên là “Moroccan Villas” và bên kia là “Mediterranean Villas”. Khách ở đây có thể đi dạo cả 2 bên nhé.
– Giá phòng: từ $200, $300 tới cỡ $900 (từ $500 trở lên là Suites). Tuy nhiên thứ 6 và thứ 7 luôn luôn đắt hơn những ngày trong tuần. Peak season như March và April thì giá sẽ còn đắt hơn nhiều nữa vì thời tiết lúc này rất mát và thoải mái.
– Em ở Bedouin Suite, $510 một đêm. Vì là suite nên nó có phòng khách, bếp, và đặc biệt là có một cái stone bathtub bự ở trong phòng ngủ, cùng lúc hướng ra ngoài patio luôn ạ. Lưu ý là mọi phòng đều không có TV và phone, mọi liên lạc đều qua cell phone.
– Check-in, check-out time: từ 4h chiều tới 12h trưa. Mặc dù nói 4h chiều nhưng mọi người có thể gọi hỏi front desk coi check-in sớm đc ko nha hehe
– Hồ bơi: cả 2 khu hotel đều có hồ bơi nước nóng 24/24. Vì Covid nên hotel đã assign sẵn ghế nằm phơi nắng cho mình. Người host sẽ chỉ mình chỗ nằm sau khi mình check in í.
– Parking: parking nhỏ, có để tên Korakia ở mỗi spot. Em nghĩ nó chỉ đủ parking cho guests thôi í.

– Mọi chi tiết thì mời mọi người coi hình ạ

Vừa bước vô cổng là sẽ thấy một đài phun nước đầy cánh hoa hồng, phía sau là chỗ check in cũng như đường đi vô phòng. Sau khi check-in, chị ở quầy tiếp tân sẽ dắt mình tới phòng. Chìa khoá sẽ để sẵn trên bàn luôn
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Đây là phía trước của Bedouin Suite, ấn tượng đầu tiên khi bước vô đó là “sao thơm thế” haha mỗi lần ra vô là phải khen vậy mới chịu, tại nó thơm thật!
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Thật sự thì động lực để em book hotel này là cái stone bathtub này đây. Cần phải mất cỡ 30 hoặc 45 phút để nước đầy bể nhé. Em còn rải thêm tí hoa hồng tại em sống ảo mà, mọi người biết rồi đó haha tính mua wine uống cho nó giống trong phim mà quên mất nên em thay bằng nước cam của hotel luôn :))
P/S: Ngâm nước xong em có dọn hết hoa này nọ ạ
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Chiều chiều nếu chán hong làm gì thì có thể nhắn chị tiếp tân mang trà Moroccan tới để thưởng thức. Em thấy nó không hợp vị, bạn trai thì bảo nó giống nước mát. Nhưng vì trải nghiệm nên em uống :)) ăn kèm thêm bánh dứa ngonnn ơi là ngonnn mua ở người chị cũng sống ở Palm Springs luôn.
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Suite có thêm cái patio, ăn bánh uống trà và đọc phốt thì còn gì bằng. Vẫn nhớ lúc đó đang đọc phốt ViruSs với Bình Gold :)))
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Bữa sáng thì không cần trả tiền. Mọi người có thể chọn giữa ra courtyard ngồi ăn, hoặc breakfast in bed với extra $20 nhé. Tụi em thì ra courtyard ăn cho có không khí. Menu thay đổi theo từng ngày. Hôm em đi là có 2 options: Yogurt hoặc cái dĩa đồ Mexican này nè. Đồ Mexican nên em không ăn được. Biết vậy chọn yogurt vì ko quen ăn đồ Mexican hihi
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Tới đây mà không gặp Diva của xóm là không được đâu á. Vì là Diva nên cô mèo hơi thái độ tí thôi, chứ cổ rất thân thiện nha mọi người!
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Fire pit ai ngồi cũng được. Ban đêm họ chiếu phim ngoài trời ở đây hay sao á, em ko biết vì em đi chơi tới khuya mới về
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Một góc nào đó ở Korakia.
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Phía sau đều là Suites hết nhưng lúc em đi thì không có người ở
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Cầu thang này hợp với style “nắm tay em đi khắp thế gian” nè. Em không chụp vì em đang bận chạy theo con mèo :))
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Hồi đó họ để cái giường ở chỗ bộ bàn ghế bên trái á, giờ đổi mất tiu. Không là lại có “ai đó” lăn lê bò lết thêm chục tấm hình rồi…
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Đây là khu đối diện, Mediterranean Villas. Ở đây thì rộng hơn nhiều luôn í nhưng mà em cũng quên chụp chi tiết
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
2 đứa đi chơi về khuya thì thấy cổng khoá hết luôn, bối rối tính leo tường vô thì nhận ra chìa khoá phòng mở được chìa khoá cổng. Nghe sai sai :))
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
Nhìn đẹp ghê á, mà lúc đó em quên tạo dáng :))
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim
KORAKIA PENSIONE
257 S Patencio Rd, Palm Springs, CA 92262
Photo : Stella Kim

Big Bear

Big bear đi ngày hôm qua 01/25/2021, hôm nay về. Tuyết còn mới, dày,trắng, đẹp. Xe cần có chain, an toàn trên hết. Đêm 18-19 độ F, khoảng âm 7-8 độ C.
Thấy xe lên nhiều nhưng không đông lắm. Khu chơi tuyết có mở cửa. Nhiều chổ đẹp để sống ảo.
Big Bear
Photo : Triệu Minh
Big Bear
Photo : Triệu Minh
Big Bear
Photo : Triệu Minh
Big Bear
Photo : Triệu Minh
Big Bear
Photo : Triệu Minh
Big Bear
Photo : Triệu Minh