Ở TRỌ

Nguyễn Ngọc Tư

“Cuộc đời là chốn trọ, nhưng có ai không yêu, không tha thiết với sự tạm bợ này?…”

(Nguyễn Ngọc Tư)

.

Dãy nhà trọ có năm phòng, diện tích như nhau: bốn mét vuông; kiến trúc như nhau: thấp tè, bít bùng, như cái hộp, không cửa sổ, cửa sau, chỉ có một sàn nước, khu vệ sinh sinh hoạt chung; vật liệu xây dựng như nhau: nóc thiếc, vách thiếc, cửa cũng được đóng bằng thiếc.

Gã ở cuối dãy, căn phòng đã xuống cấp trầm trọng, cửa nẻo xập xệ, nhiều lúc gã thấy cài cửa rất mắc công. Bà chủ nhà ấm ức, mấy căn kia đâu có tệ vậy, tại cậu, mà, tôi thấy tướng cậu không xài cái gì bền hết, lọt vô tay cậu là hư… Nghĩ là bà ám chỉ con bồ cũ mình đã thôi lui tới từ cuối mùa mưa, gã sừng sộ đá vào cánh cửa một cái rầm, bỏ vô võng nằm. Bà chủ nhà hết hồn, nguýt một cái, te tái đi.

Gã biết bà sẽ đi đâu, dù không nghe được tiếng bước chân, không nghe giọng nói xủng xoảng như những thanh kim loại va nhau, nhưng chắc chắn bà sẽ ghé cái phòng cuối dãy đằng kia, mặt bà đỏ gay, phân trần, “cái thằng khó ưa, nói không được…”. Và người ở trọ căn phòng đó, mà mọi người hay gọi là Năm, không rõ là thứ hay tên, sẽ tỉnh bơ, cười cười, thôi kệ, mỗi người mỗi ý, dì giận làm chi cho mau già… Già, chắc chắn không ai muốn, bà chủ nhà dịu lại, nhìn ra vạt sân đằng trước đong đưa hoa cỏ, chép miệng, “phải ai cũng được như cô…”

Ảnh st

Gã nằm đằng này, tưởng tượng ra ngay cái cười lỏn lẻn của Năm. Người đâu mà dại. Mới tới thuê nhà, sắp xếp đồ đạc đâu đó xong xuôi, Năm ra đằng trước ngó nghiêng, thấy cỏ ống mọc liếm lên thềm, Năm xoắn quần xách dao ra chặt rạp, è ạch, bùn sình văng tới đầu. Mấy bữa sau tan ca sớm, Năm ghé mua cái thúng, túc tắc đi xúc đất về cơi sân cao lên, thấy mọi người dòm mình ái ngại, Năm cười tỉnh bơ, kiếm chuyện làm chơi, ở không cũng buồn, ngứa ngáy tay chân.

Với dân ở trọ chuyên nghiệp, Năm giống như con dã tràng xe cát. Ở không thì ngồi nói chuyện trên trời dưới đất, hoặc vả đánh bài tiến lên, kêu lô tô, hay nhìn thằn lằn ỉa miệng ve chơi, mắc gì tha đất về, bứng cây này cây nọ, rồi lui cui trồng tưới. Đời công nhân chưa đủ cực sao, tay đã bị nước ăn chưa đủ đau sao còn cầm dao cầm cuốc. Ở trọ mà, nhà này nhà người, đất này đất người. Chủ nhà lúc vui thì thôi, buồn buồn thì kiếm chuyện đuổi đi, mà chủ nhà hay buồn lắm, sáng đi chợ, thấy gạo cá mắc mỏ là buồn, coi ti vi thấy xăng lên giá cũng buồn, đòi tăng tiền phòng. Cãi cọ không xong, vậy là quẩy gói đi, riết rồi hành trang cũng gọn lỏn vài cái bao tải.

Cuộc sống tạm bợ không chịu nỗi, vậy mà Năm còn trồng ổi nữa, mọi người tặc lưỡi, nói “trồng chi mắc công, biết có ăn được hay không…”, Năm nói gọn hơ, mình không ăn được thì tụi nhỏ sau này ăn. Trời ơi, hay là kiếp trước người này gây tội gì với mấy con dã tràng nên kiếp này làm người mà không khác chi chúng. Năm cười tỉnh bơ, cười tỉnh táo, và cười tỉnh rụi trước những lời bàn ra bàn vô, “cuộc đời này cũng là nhà trọ, nhưng ai cũng muốn sống tử tế, đàng hoàng hết – Năm nói, và thấy mọi người đang trố mắt nhìn mình, Năm sượng sùng, vuốt mặt như thể mặt mình đang dính vảy cá ̶ bà ngoại tui nói vậy, không phải tui đâu…”. Cuộc đời là chốn trọ, ừ, nhưng có ai không yêu, không tha thiết với sự tạm bợ này?

Sau này, chẳng ai còn băn khoăn khi thấy cảnh Năm đi làm về là xoắn tay áo cặm cụi lau dọn, trang hoàng căn phòng trọ, chẳng ai bần thần khi Năm chăm chút từng mầm cây, từng cái lá sâu. Để một bữa sau đợt mưa dai dẳng, người ta ra nhìn trời, bắt gặp vạt sân rực rỡ. Bụi mồng tơi xanh nhuốt quơ quơ mấy cái tược trong gió tìm chỗ để quấn quýt, để leo. Hàng hẹ kiểng trổ bông, đủ tím cả một góc lòng, đủ kiêu hãnh với mấy cái bông lồng đèn đỏ chói. Và cái giồng cải gieo lẫn trong mấy bụi hành cũng miết xanh.

Gã cũng ở đó, chứng kiến vạt sân đang lên tiếng thì thầm. Gã đứng ngây ra một lúc, nhớ cái gì đó xa xôi, mờ nhạt, sương khói nhưng day diết khôn cùng, có thể là nhớ nhà, nhớ quê, nhớ mảnh vườn xưa mà gã đã xa rời từ khi phiêu bạt. Tóm lại, nhớ ông bà ông vãi gì đâu. Cái vạt đất nhỏ nhoi làm gã mềm đi, bữa đó, gã không đóng cửa bằng… chân. Bữa đó, gã phát hiện ra tấm vách thiếc phòng mình móp méo nhiều chỗ, chắc do gã không chịu cúi xuống dùng tay tháo giày mà cứ vung chân cho giày văng đi. Bữa đó, gã thấy căn phòng mình bừa bộn khủng khiếp, mạng nhện đã giăng đến mấy cái góc mùng, có vài tổ tò vò đóng ngay trên đầu giường. Nhìn quanh chốn trọ của mình, lần đầu tiên gã hơi xao xuyến.

Gã lén tận hưởng mảnh vườn của Năm trước khi lứa cải đầu được đem chia cho từng nhà, bữa đó cả dãy đều ăn canh cải. Năm nói, đợi lứa cải sau tụi mình xúm lại chiên bánh xèo ăn chơi. Khi ấy cây cóc chị trồng cũng bộn lá rồi, cải xanh non, lá cóc non, mua thêm đọt lụa cặp ăn với bánh xèo là bá cháy, ai đó buột miệng. Và chính ai đó cũng lập tức hối hận, kiểu này Năm sẽ đi kiếm cho được cây lụa đem về trồng.

Nhưng Năm đi rồi, trước mùa mưa, trước khi giồng cải cứng cáp. Năm xin làm ở một nhà máy lớn, mới thành lập, phía tây thành phố. Năm thuê nhà gần đó để đi làm cho tiện.

Mảnh sân tiễn Năm bằng vạt bông mười giờ đỏ rực. Gã đi làm về thì bông đã héo, đã phai màu rồi, và Năm đi rồi. Gã đứng trong khoảng sân nhỏ chuồn chuồn bay vơ vất, nghĩ, mình biết làm sao với giồng cải này, cây ổi này, luống hẹ kiểng này, với chốn trọ này.

Chiều đó, người ta thấy gã xách cái thùng tưới lom khom trong sân. Chiều ấy gã đi mua hộp nước sơn về, vẽ lên vách hai câu thơ gã lượm được đâu đó “Xanh trên đời chốc lát. Mà tình cờ gặp nhau…”.[*] Bà chủ nhà lại rên lên, trời ơi, sao cậu tự ý vẽ bậy trong nhà tui vậy. Gã cười, tỉnh bơ, “tại con nhớ Năm…”.

Ờ thì, ai cũng nhớ. Chừng này, cũng đâu đó trong thành phố đông đúc này, Năm chắc đang xoắn tay ngắm nghía chốn trọ mới, chắc ở đó cũng có mảnh đất hoang tàn, và Năm sẽ khiến nó nó nói, nó hát, nó nhảy múa.

Kỳ cục, gã thấy nhớ Năm.

(Ảnh sưu tầm)

THỔ SẦU

Nguyễn Ngọc Tư

“Hổng vui gì hết… Nhìn người ta nghèo hổng vui gì hết.”

(Nguyễn Ngọc Tư)

.

Rúc vào nách một con sông gầy gò chảy cắt qua đồng, Thổ Sầu như một đứa trẻ tuyệt vọng níu tìm vú mẹ. Dọc triền sông, cỏ kết dày, từ trên bờ thò xuống nước như đất đang gục đầu gội tóc, những cây bần de xa khỏi mé sông, những cây sộp rũ rượi xóa tóc chùm rễ nâu, những thân cau lẻ đâm thẳng lên trời, vài tiếng gà nhói lên xa xa… tất cả những thứ đó làm cho vẻ mặt Thổ Sầu buồn thiu. Những chiều phai, nhìn ra sông thấy lục bình trôi lơ phơ mấy cái bông lục bình quá thì, cũng phai như chiều. Ngó ra sau nhà thấy một cái vạt đồng trũng sâu, ngoi lên mặt nước những bông lúa thưa thớt, xanh xao. Vườn cũ có vài cây vú sữa, mù u rụng trái đầy mặt đất, mấy bụi tre bụi trúc vút lên trời một chùm xanh ngắt…

Khi tôi ra đời Thổ Sầu đã buồn thâm căn cố đế. Đến nỗi những người ở đây không còn cảm giác để nhận biết buồn nữa. Chỉ khách phương xa mới ngây ngất trước bộ mặt sầu muộn của quê tôi. Họ lặng đi. Bàng hoàng. Ngây dại. Và cơn choáng váng đó đã bật lên một ý nghĩ lạ lùng, Thổ Sầu sẽ làm du lịch.

Tía tôi trở tính lầm lì ngay từ khi Thổ Sầu đón lượt khách đầu tiên. Họ săm soi cái nồi méo mó cháy đen và chụp hình chúng tôi ăn cơm chiều bên ơ kho quẹt mặn chát. Tía tôi nói, giọng nẫu nề, tao muốn chết quá, Đậu ơi. Tôi cũng ngột ngạt cứng mình, nên chỉ biết lúng búng nói, thôi kệ họ… Không giải thích được. Tại sao khách lại hớn hở và háo hức khi nhìn thấy những căn nhà cột gặm gió thổi lá mục rơi lả tả, chiếc tivi đen trắng xài bình ắc quy làm thót tim bọn trẻ con khi vở cải lương vẫn còn dài mà khung hình còn chút xíu vì thiếu điện. Những cối xay bột bằng đá xám. Những vách buồng được đan bằng sậy đập giập…

Nhà tôi xiêu vẹo đã lâu. Nhánh khế de trên nóc nhà có bữa rụng xuống mâm cơm của chúng tôi mấy trái chín rục. Vẻ hiu hắt, cũ kỹ của ngôi nhà thường cuốn hút khách dừng chân, ghé vào. Tía tôi tạt vào họ một bộ mặt lạnh tanh, te te bỏ ra vườn, cây gậy dấm dứ trên tay như chực phang vào ai đó. Tôi cũng khó chịu khi người ta hãi hùng níu vai nhau coi tôi lột da chuột dưới cầu ao. Tôi thấy hình ảnh mình – một thằng con trai tàn bạo, man rợ trong mắt họ. Tôi ngọ ngoạy, giãy giụa một cách tuyệt vọng. Bởi suốt một mùa nắng đó, hai tía con tôi chỉ sống nhờ vào tiền bán chuột đồng nên tôi không làm sao cải thiện được hình ảnh của mình.

Khi trời trở gió Nam, mùa mưa kéo theo một bầy sấm chớp ập tới, bộ dạng tôi đã bớt tàn nhẫn nhưng vẫn lem luốc vì bận cắm câu, đặt trúm, soi nhái. Điều đó làm tôi bị thêm một cái tật là tắm lâu, bùn đất sạch rồi nhưng những ánh mắt vừa thương cảm vừa ghê sợ của những người xa lạ cứ rát trên da tôi. Giữa mùa mưa nắng dẳng dai. Tưởng khách chán Thổ Sầu rồi, không dè khách tới đây ngày càng đông. Thổ Sầu quá quyến rũ, khiến người ta mụ mị đi bởi cái nghèo, giản dị đến mức nguyên thủy. Nhiều người khách mô tả, họ như rơi tõm vào một vũng buồn, chìm trong thứ bùn mát rượi và thơm ngọt mùi đồng bãi.

Những bữa mưa nhiều, khách mừng húm, khoái chí sì sụp lội ra đường. Họ xách dép lội trật vuột trên con đường ọp ẹp bùn sình, người này nhờ người kia chụp cho kiểu hình ngoi ngóp. Người nào người nấy hớn hở hết biết.

Tía nhìn cảnh đó ngao ngán lắc đầu. Lại nói tao chết à, Đậu. Với tía tôi, chỉ ở Thổ Sầu hoặc chết, phải tía kêu, mình dời đi chỗ khác, Đậu ơi. Ngay lập tức tôi sẽ đốt phứt cái nhà và dắt tía xuống đò. Chưa biết đi đâu, về đâu nhưng rời bỏ chỗ này trước đã. Nhưng đó không phải lựa chọn của tía, tôi chỉ biết cười buồn, “sức mấy mà tía chết. Từ từ rồi quen thôi, tía”.

Quen, như hầu hết bà con ở Thổ Sầu bắt đầu quen làm du lịch. Họ thôi núp trốn mà để mặc khách chụp hình mình đang nấu cơm trong gian bếp thấp chật chội, củi ướt sủi tăm, mù mịt khói, hay đang hứng nước dột xuống từ mái nhà, hay đang khâu chiếc mền bằng vải vụn… Khách có quá nhiều thứ để giới thiệu Thổ Sầu với bạn bè, một chiếc mùng chi chít những miếng vá nhiều màu, mấy cái đèn cóc lụn tim, chiếc giường ngủ ghép bằng thân tre chẻ hai, mắt tre dù đã chuốt kỹ vẫn gù lên lông chông.

Nhưng ngộ, người đông đúc, lượn lờ khắp Thổ Sầu nhưng xóm vẫn buồn. Vài nhà định mở quán phở những rốt cuộc, để giữ nét hoang sơ cho xóm, họ lại chỉ bán bánh dừa, bánh khọt, cốm gạo… Chái bếp nhà tôi sập do mối ăn, nhưng không lợp được, phải chờ mưa nắng cho mớ lá mới ngả màu cũ kỹ một chút. Tía tôi hay kêu trời, bất chợt. Thảng thốt như trong lòng có những ý nghĩ nào đó bị xáo trộn, bóp ngẹt vọt ra ba tiếng trời ơi trời. Có bữa, tía với tôi ngồi vót tre đan thúng trên tấm đệm rách te tua ngoài hàng ba, vài người khách xăng xái xà vào, kinh ngạc hết hồn khi biết cái thúng kia chỉ bán được chừng mươi ngàn, mà trật vuột lắm, lúc bán được, lúc không. Một chị nọ bỗng ngó tôi, cất giọng thảng thốt, không hiểu tại sao người ở đây ai cũng thấy buồn buồn hết. Làm du lịch thì phải vui chớ. Tía tôi cắm phập cây mác xuống đất, cười khan, “Vui. Nhưng mà nhục… ”. Khách cun cút bỏ đi.

Vì thái độ đó mà tía tôi bị ông trưởng xóm phê bình dữ dội. Chòm tóc thưa của ông chỉ phơ phất ngang vai tôi, tay chém vào không khí liên tục, trưởng xóm nói, “Xóm mình không tài nguyên đất cát gì hết, chỉ sống nhờ du lịch, không kéo khách tới thì thôi, sao anh Hai lại đuổi khách đi”. Tía tôi ngồi im re, không thưa thớt, phân bua gì, nhưng ánh mắt lầm lì, khinh khỉnh.

Khi nắng trở lại ủ Thổ Sầu trong màu vàng úa hoang hoải, sự thù ghét người lạ trong lòng tía tôi lại càng chất chứa. Tánh tía tôi rất cố chấp. Mà cũng do khách không thèm giấu che những ý nghĩ của mình. Những người có quá khứ nghèo thì phơ phởn thấy mình đã thoát được cái nơi (tương tự) như Thổ Sầu. Những người chưa từng nếm trải cảm giác cuộc sống quê mùa thì trầm trồ, thắc mác nhiều chuyện không đâu, thí dụ như chỉ ăn cơm suông, chừng nào hết cơm mới đụng đến mớ đồ ăn ít ỏi. Người thấy cuộc sống chật chội, nặng nề đến đây, bỗng thấy mình ham sống, thấy tràn trề sức lực trong cuộc chen chúc mưu sinh. Phụ nữ luôn có nụ cười kỳ lạ, như thể không ngậm miệng được, nụ cười biết nói, “vậy mình quá giàu so với đám người này”. Đám đàn ông ánh mắt cũng mãn nguyện không kém, “dám chắc là trong ba tháng nữa bà vợ mình không than vãn chuyện lương thấp lương cao”.

Chỉ mấy đứa trẻ là dễ thương. Tôi thích nhìn vẻ thất vọng não nề của chúng khi tới xóm tôi. Tôi bỏ rất nhiều thời gian la cà ngoài bến, ngó mấy đứa nhỏ giãy nảy, kêu khóc bên đôi giày leo núi và bộ đồ tắm biển thừa thãi. Tôi cười ngất. Nhất là khi ra về, nhiều đứa ấm ức cằn nhằn:

– Hổng vui gì hết… Nhìn người ta nghèo hổng vui gì hết.

Nghe câu đó tôi vừa thích, vừa thương. Ông trời mà cho tôi thằng con như vậy, dám tôi đội lên đầu lắm.

Tôi nói điều đó với Huệ, đứa con gái bên xóm chuyên thắt cào cào bằng lá dừa bán cho khách du lịch. Nó cười buồn, biểu tôi, muốn có con thì rủ con Mận hay con Đèo. Mai mốt nhà Huệ đã dời ra chợ huyện. Má nó ao ước trước lúc chết trong nhà có cái ti vi màu.

Khách sẽ bực lắm, thất vọng lắm nếu giữa Thồ Sầu đìu hiu lại có ti vi màu.

Huệ nhìn tôi một cách vô vọng, “Đậu đi với Huệ nghen ?”. Tôi cúi mặt nhìn đôi bàn chân đang ngập trong bùn, không, tôi không bỏ Thổ Sầu được, vì tía tôi không đời nào chịu dời đi. Vì sau vườn cỏ lại mon men bò lên mộ má tôi, ông bà tôi…

(Ảnh sưu tầm)

CHÀO ĐỜI ĐÊM-SÀI-GÒN-PHONG-TỎA 

Kim Cúc Ngô Thị cùng với Kim Sinh Ngô 

Cháu tôi, Bé-Hai-của-cả nhà, vừa mới đầy tháng… Con đã ra đời đúng vào thời gian Sài Gòn bị phong tỏa vì COVID-19.

Lẽ ra, con có thể đã khóc chào đời ở một xứ sở cách quê hương Việt Nam nửa vòng trái đất, nếu cha con không về quê ăn tết Canh Tý (và đã định bay đi sau đó mươi hôm). Nhưng rồi con vi rút cúm-tàu-vũ-hán ma quái từ một hóc tối nham hiểm nào đó bỗng xuất hiện, giết người như bão cuốn ở Thành Đô rồi từ đó loang rộng, tấn công các châu lục, cắt đứt mọi phương tiện giao thông đường bộ đường thủy đường không trên khắp địa cầu. Và cha con đã ở lại Việt Nam cả năm rưỡi nay, để làm việc qua internet.  

Vào một ngày thơm lành, con từ một miền thẳm xa nào đó bỗng nhẹ nhàng ghé vào bụng mẹ con, một mầm sống mong manh, trứng nước, rồi lớn dần lên… Cho tới một ngày, khi thấy bụng mẹ trở nên quá chật chội và thiếu sáng, con đã vùng vẫy đòi ra, để được nhìn thấy ánh sáng, được hít thở khí trời… 

Lúc đó là những thời khắc đầu tiên của một ngày mới, và mẹ con bắt đầu chuyển bụng… 

Không thể gọi tắc xi vì nhà ngoại con thuộc khu vực đang giãn-cách-16. Cha con phải chở mẹ con trên xe máy, để tới bệnh viện nơi mẹ con đã khám thai định kỳ và đăng ký sinh con. Điều hoàn toàn không ngờ là dù tên mẹ con vẫn đành rành trong sổ sách nhưng bệnh viện đã từ chối, lấy lý do trong thời gian phong tỏa không nhận bệnh, dù cha mẹ con đều đã có kết quả test virus âm tính. Cha con đành nuốt nỗi bực bội, chở mẹ con tới một bệnh viện gần nhứt với tất cả âu lo. Thời gian chờ để biết ý kiến ban giám đốc sao mà dài, và rốt cuộc, câu trả lời của họ vẫn là “Không!”, vẫn với lý do cha mẹ con tới từ một khu vực đang giãn-cách-16. 

Hai bệnh viện đều nói lời từ chối, trong khi cơn đau đẻ của mẹ con càng lúc càng dồn dập, và trong tình thế nguy cấp đó, cha con đã đánh liều chạy thẳng tới bệnh viện Từ Dũ. Bệnh viện nổi tiếng này xứng đáng mang tên một bà thái hậu nhân từ, nơi có những bác sĩ giỏi nhứt làm việc, vì thật phước đức, họ đã lập tức cho mẹ con nhập viện, thăm khám, để chỉ tiếng đồng hồ sau, con đã oe oe khóc chào đời rất gọn lẹ, dù mẹ con sinh thường chớ không sinh mổ, để có thể có sữa tốt cho con bú sớm. 

Nhận cuộc gọi của cha con khi mọi chuyện đã xong xuôi, bà nội con bàng hoàng khi biết  con trai-con-dâu-cháu-nội-đầu-tiên của mình vừa trải qua những thời khắc hết sức đáng sợ. Chỉ chậm trễ thêm chút nữa là con có thể đã bị đẻ-rớt-ngoài-đường, và làm sao biết điều gì sẽ xảy ra, sẽ ảnh hưởng thế nào tới cuộc đời con sau này…

Buổi sáng, bà nội mang đồ ăn tới bệnh viện nhưng chỉ được trao cho cha con từ ngoài cổng, không thể vào phòng để nhìn thấy cháu nội. Mấy ngày sau, khi con đã về nhà ngoại, cả gia đình tính làm một chuyến thăm viếng thiệt đông vui nhưng vẫn đang thời gian giãn-cách, đành để bà nội con thay mặt cả nhà. Mọi người đành an ủi nhau, rằng sẽ tới bồng con vào ngày đầy tháng, ai cũng muốn gặp để được ngắm, bế bồng và hun hít con… 

Vậy mà, thời gian giãn cách tiếp tục kéo dài, nên tới hôm con đầy tháng, lại chỉ một mình bà nội lên đường. Dù đã thực hiện nhiều thủ tục vô trùng rất kỹ lưỡng, bà nội cũng chỉ ôm con nắn vuốt chân tay chớ không dám hun hít, sợ làm lây thứ gì đó nguy hiểm sang con… Con vi rút cúm-tàu-vũ-hán tàn ác quả thiệt đã tấn công vào tận góc sâu kín thiêng liêng nhứt của tình cảm con người…

Bé-Hai-của-cả-nhà tuy nhỏ xíu nhưng đã đem niềm vui lớn tới cho tất cả mọi người. Con đã gắn-lon-sĩ-quan cho mọi thành viên trong đại gia đình: các cô chú dì dượng đều trở thành sĩ quan cấp tá, còn các ông bà thì mang hẳn lon tướng, và ngay chị Mộc Mộc chỉ mới hơn tuổi rưỡi cũng đã trở thành sĩ quan cấp úy… Con quả thiệt là niềm vui ngọt ngào tươi mới của cả gia đình.

Mai này, rồi con sẽ có dịp nghe kể lại thời khắc chào đời của mình, trong một đêm thành phố Sài Gòn bị phong tỏa. Sài Gòn, thành phố nơi nơi cha mẹ con sinh ra, lớn lên, trưởng thành rồi đi học/đi làm xa và gặp gỡ nhau, giờ đây là địa chỉ trong giấy-khai-sinh của con, với cái tên rặt-Việt-Nam: Nguyễn Hoà Nhiên.

Hòa Nhiên, con là một đứa trẻ rất may mắn, bởi địa chỉ trong giấy khai sinh con được ghi là: Bệnh viện Từ Dũ, 284 Cống Quỳnh, chớ không phải “Lề-đường, thời-gian-Sài-Gòn-bị-phong-tỏa” như lẽ ra đã có thể…

Nên bà chúc mừng con, cả nhà chúc mừng con…

Mỏ Vàng Colosseum

Hao ThieuVietnamese Hiking Community

Hi guys, this is my first post here. I live in Northern Virginia. I have been doing hiking since 2013, but for the last 3 years I couldn’t travel much after having my own family. In this post, I want to share a well hidden gem just outside of Las Vegas, called Colosseum Gold Mine, where my wife and I first time visited in 2014 to explore and again 2017 for some photos to add into our prewedding album. This is not a hiking trail, but you will definitely need a jeep or a lifted SUV in order to reach the location.This gold mine has been abandoned for very long time until this year 2021 as I understand, it is currently in process to be acquired by some company. With that being said, I’m not sure if there is anything restricted to access the mine at this time, but you can google and youtube “colosseum gold mine off road”, there have been a lot of posts about the place. If anyone wants to give it a shot, I can give some suggestions. A high clearance vehicle is a MUST and you can use the GPS to get there (35.5688193, -115.5655601). When you start entering the last 2 miles uphill off-road to the mine, the road condition is extremely bad and it will take around 45 mins just to drive and adjust your vehicle on that last 2 mls section. Do not rush, the faster you try to drive and pass obstacles, the more damaged the tires will get. Again, according to google results, this location is currently in process of being acquired, please be mindful if you want to put it on the adventure list.

Mỏ Vàng Colosseum
Photo by Hao Thieu

Xin chào các bạn, đây là bài đăng đầu tiên của tôi ở đấy. Tôi sống ở Bắc Virginia. Tôi đã đi bộ từ năm 2013, nhưng 3 năm qua tôi không thể đi lại nhiều sau khi có gia đình riêng. Trong bài đăng này, tôi muốn chia sẻ một viên ngọc quý ẩn giấu tốt ngay bên ngoài Las Vegas, được gọi là Mỏ Vàng Colosseum, nơi vợ chồng tôi lần đầu tiên đến thăm năm 2014 để khám phá và tìm kiếm một vài bức ảnh để thêm vào đám cưới trước của chúng tôi album. Đây không phải là một con đường đi bộ, nhưng bạn chắc chắn sẽ cần một chiếc xe jeep hoặc một chiếc SUV được nâng để đến được địa điểm. Mỏ vàng này bị bỏ hoang rất lâu cho đến năm nay 2021 theo tôi hiểu, hiện đang được một số công ty mua lại. Với điều đó được nói, tôi không chắc là có gì hạn chế để truy cập mỏ vào thời điểm này hay không, nhưng bạn có thể google và youtube ′′ colosseum mỏ vàng off road “, đã có rất nhiều bài đăng về nòi. Nếu ai muốn cho nó một phát, tôi có thể đưa ra một số gợi ý. Một chiếc xe thanh lý cao là điều CẦN THIẾT và bạn có thể sử dụng GPS để đến đó (35.5688193,-115.5655601). Khi bạn bắt đầu bước vào 2 dặm cuối cùng trên đường xuống mỏ, tình trạng đường cực kỳ tồi tệ và sẽ mất khoảng 45 phút chỉ để lái xe và điều chỉnh xe của bạn trên phần 2 mls cuối cùng. Đừng vội vàng, bạn càng cố gắng lái xe và vượt qua chướng ngại vật, lốp xe càng hư hỏng. Một lần nữa, theo kết quả của google, địa điểm này hiện đang trong quá trình được thu thập, xin lưu ý nếu bạn muốn đưa nó vào danh sách phiêu lưu.

Mỏ Vàng Colosseum
Mỏ Vàng Colosseum
Mỏ Vàng Colosseum
Mỏ Vàng Colosseum
Mỏ Vàng Colosseum

TIỂU BANG UTAH VÀ CÔNG VIÊN WEST ZION BRYCE

Nghia HP Nguyen 

Khám phá nước Mỹ

Utah là một tiểu bang miền tây của Hoa Kỳ. Đây là bang thứ 45 được gia nhập vào hiệp chúng quốc ( 4 tháng 1 năm 1896). Khoảng 88% dân số của tiểu bang Utah sống trong một khu vực đô thị lớn là Wasatch Front với thành phố Salt Lake là trung tâm. Trong khi đó, một phần lớn diện tích tiểu bang không có dân cư sinh sống đã biến Utah thành bang có mức độ đô thị hóa cao thứ 6 tại Hoa Kỳ[1]. Cái tên “Utah” được bắt nguồn từ ngôn ngữ của người da đỏ Ute bản địa, có nghĩa là “những con người của vùng núi”.

Utah được biết đến như một tiểu bang rất đa dạng về địa hình, từ những dãy núi cao tuyết phủ cho đến những thung lũng sông và các sa mạc đá khô cằn, khắc nghiệt. Tiểu bang này còn được biết đến với tỉ lệ tương đồng về tôn giáo cao nhất liên bang. Khoảng 61% người trưởng thành ở Utah là thành viên của Giáo hội Các Thánh hữu Ngày sau của Chúa Giêsu Kitô (hay còn gọi là đạo Mormon), một tôn giáo có ảnh hưởng lớn đến văn hóa và đời sống thường nhật của tiểu bang này.

Tiểu bang Uath là một trung tâm về giao thông vận tải, công nghệ thông tin, nghiên cứu khoa học, khai thác khoáng sản và du lịch, đặc biệt là những khu trượt tuyết. Thành phố Salt Lake, là thủ phủ của tiểu bang Utah 

CÔNG VIÊN QUỐC GIA WEST ZION BRYCE

Nằm ở tiểu bang Utah. Hình thành từ 150 triệu năm trước. Cũng giống Zion National Park, công viên đá West Zion Bryce,  được tạo thành một phần của Grand Staircase kéo dài từ Grand Canyon. Qua nhiều thế kỷ, dòng sông chảy quanh các hẻm núi hẹp thông ra các bãi sa thạch Navajo, tạo ra sự phân tầng siêu thực đầy màu sắc của đá.

  Không có công viên quốc gia nào khác trên trái đất giới thiệu sự xói mòn tự nhiên huyền bí hơn Công viên Quốc gia Bryce Canyon. Những sáng tạo của thiên nhiên bằng chất liệu là các khối sa thạch khổng lồ, được gọi là hoodoos, thu hút hơn một triệu du khách Mỹ và quốc tế mỗi năm. Nhiều du khách đã lựa chọn đi bộ đường dài và cưỡi ngựa để có được một cái nhìn cận cảnh và gần gũi với những bức tường đá tuyệt đẹp và những chiếc pinnacles do thiên nhiên điêu khắc.

Công viên nằm dọc theo rìa của Cao nguyên Paunsaugunt. Có những cánh rừng nằm ở độ cao tới 9.000 feet ở phía tây, trong khi đó lại có những cánh rừng được thiên nhiên thả xuống độ sâu 2.000 feet trong thung lũng Paria ở phía đông.

LỊCH SỬ HẺM NÚI BRYCE

Trong hàng triệu năm, nước đã và đang tiếp tục điêu khắc vào cảnh quan gồ ghề, tạo nên sự huyền ảo của khu vực. Nước có thể phân chia đá, chảy vào các vết nứt, và khi nó đóng băng, những vết nứt mở rộng. Quá trình này diễn ra khoảng 200 lần mỗi năm tạo nên những chiếc hoodoo kỳ diệu. Nước cũng chịu trách nhiệm cho việc tạo ra các bãi cát lớn xung quanh công viên, được hình thành bởi các dòng suối ăn vào cao nguyên.

Các sáng tạo tự nhiên với địa chất độc đáo của West Zion Bryce  được quảng bá ra thế giới bắt đầu từ những năm 1920- 1930. Bryce được công nhận là công viên quốc gia vào năm 1924 và được gọi theo tên người đầu tiên đến thung lũng Paria cùng gia đình vào năm 1875, Ebenezer Bryce.  Ông là một thợ mộc, nhưng để lại dấu ấn là người khám phá những thành đá lạ lùng bậc nhất thế giới bây giờ mang tên “Bryce’s Canyon”.

Tổng hợp từ internet.

Lợi, hại của thực phẩm công nghiệp so với đồ tươi tự nhiên

Thực phẩm công nghiệp thường gợi nên hình ảnh những bữa ăn và những thứ đồ ăn vặt không mấy lành mạnh cho sức khỏe. Liệu công nghệ chế biến thực phẩm thực sự có khiến cho một số loại thức ăn trở nên tốt hơn?

Những từ ngữ được sử dụng trên bao bì đóng gói thực phẩm có sức ảnh hưởng lớn đến cách mà chúng ta đánh giá chất lượng: các nhãn mác như thực phẩm “hữu cơ”, “thủ công truyền thống”, “nhà làm” và “chọn lọc kỹ càng” thường nghe có vẻ lành mạnh và hấp dẫn hơn các nhãn thực phẩm “đóng hộp”, “ngâm trong dung dịch bảo quản” hay “sấy khô đông lạnh”.

Một tính từ miêu tả thực phẩm nữa thường được chúng ta ưa chuộng là “thực phẩm tự nhiên”, trong lúc chúng ta thường liên kết mác “chế biến sẵn” với một danh mục dài rất nhiều loại chất phụ gia và bảo quản mà có lẽ là không ai có thể biết hết được.

Thế nhưng khi nói đến vấn đề sức khoẻ thì liệu thực phẩm tự nhiên có luôn luôn tốt hơn thực phẩm đã qua chế biến công nghiệp không?

Thực ra, thực phẩm thuần tự nhiên, tươi sống không phải lúc nào cũng có nghĩa là tốt cho sức khoẻ, bà Christina Sadler, nhà quản lý tại Hội đồng Thông tin Thực phẩm Châu Âu và là nhà nghiên cứu tại Đại học Surrey, Anh Quốc, nói.

Loại bỏ độc tố

 

Một số loại thực phẩm ở dạng nguyên chất có chứa độc tố, song quá trình chế biến khiến cho chúng trở nên an toàn hơn.

Ví dụ như đậu đỏ tây (hay còn gọi là đậu thận) có chứa lectin, là chất gây ói mửa và tiêu chảy. Chất này được xử lý dễ dàng bằng cách ngâm đậu trong nước qua đêm rồi đem luộc.

Việc chế biến cũng làm cho sữa bò trở nên an toàn hơn.

Từ cuối thập niên 1800 trở đi, sữa được xử lý bằng hình thức tiệt trùng để diệt vi khuẩn có hại. Trước thời điểm đó, người ta chủ yếu phân phối sữa tươi trong phạm vi gần, bởi không có cách bảo quản lạnh để vận chuyển đường dài.

“Bò trong thành phố được vắt sữa mỗi ngày, và người ta đem chở sữa trong xe đẩy đến các khu dân cư lân cận để bán,” John Lucey, Giáo sư Khoa học Thực phẩm tại Đại học Wisconsin-Madison, nói.

“Khi các đô thị trở nên rộng lớn hơn thì quãng đường vận chuyển sữa cũng trở nên xa hơn, đồng nghĩa với việc tốn nhiều thời gian hơn để sữa đến với người tiêu dùng, kết quả là các mầm bệnh có thể sinh sôi trong sữa.”

Nhiều bằng chứng về việc một số vi sinh vật trong sữa có thể gây hại đã dẫn đến sự phát triển của các thiết bị hâm nóng sữa và sự ra đời của phương pháp tiệt trùng – cách làm nhanh chóng được áp dụng trên khắp châu Âu, và sau là ở Mỹ.

Getty Images

Sữa tiệt trùng – một hình thức chế biến thực phẩm – để bảo quản được lâu hơn, cho phép sửa có thể đem tới được những nơi xa hơn

“Đó là một trong những thắng lợi vang dội của ngành sức khoẻ y tế cộng đồng hồi thế kỷ trước,” giáo sư Lucey cho biết. “Chỉ ngay trước Thế chiến thứ Hai, khoảng một phần tư tổng số bệnh lây truyền qua đường thực phẩm và nước là đến từ sữa. Thế nhưng hiện nay, con số này chỉ còn dưới 1%.”

Giữ dưỡng chất

 

Ngoài ra, quá trình chế biến cũng giúp giữ lại một số dưỡng chất trong thực phẩm mà chúng ta ăn vào. Ví dụ, phương pháp đông lạnh, được phân loại là khâu chế biến ít can thiệp nhất, cho phép rau củ và hoa quả giữ được nguồn dinh dưỡng lẽ ra sẽ bị biến chất nếu để tươi dài ngày trong ngăn mát tủ lạnh.

“Thông thường, rau củ quả được cấp đông ngay sau khi thu hoạch, thay vì được lựa chọn, vận chuyển, bày lên các kệ hàng để rồi mất dần chất dinh dưỡng đi,” nhà quản lý tại Hội đồng Thông tin Thực phẩm Châu Âu Sadler cho hay.

Vào năm 2017, một nhóm các nhà nghiên cứu mua rau tươi từ các cửa hàng khác nhau và phân tích hàm lượng dinh dưỡng của chúng, gồm vitamin C và hoạt chất folate, vào thời điểm mua và năm ngày sau khi chúng được bảo quản trong tủ lạnh.

Khi so sánh rau củ đông lạnh và rau tươi trong tủ lạnh, họ thấy rằng chúng có hàm lượng dinh dưỡng như nhau. Nghiên cứu này còn cho thấy, trong một số trường hợp, rau đông lạnh có hàm lượng dinh dưỡng nhỉnh hơn so với rau tươi bảo quản trong tủ lạnh.

“Có một quan niệm sai lầm rằng các thực phẩm đông lạnh không tốt bằng đồ tươi sống, nhưng thật ra nghĩ vậy là hoàn toàn không chính xác,” Ronald Pegg, Giáo sư Khoa học và Công nghệ Thực phẩm tại Đại học Georgia, cho biết.

Getty Images

Cà chua hộp là một ví dụ điển hình về một loại thực phẩm trở nên tốt hơn cho sức khỏe nhờ quá trình chế biến

Hơn nữa, quá trình chế biến thực phẩm cũng cho phép các vitamin và chất khoáng, như vitamin D, canxi và hoạt chất folate, được bổ sung thêm vào một số loại thực phẩm chế biến sẵn như bánh mì và bột ngũ cốc (cereal).

Những nỗ lực này đã giúp giảm thiểu hàng loạt sự thiếu hụt chất dinh dưỡng trong cộng đồng. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là các thực phẩm đó đã đạt mức cân bằng về mặt dinh dưỡng.

Tăng mức dễ hấp thụ, tăng thời gian bảo quản

 

Quá trình chế biến thực phẩm cũng đồng thời giúp bảo quản thực phẩm và làm chúng trở nên dễ hấp thụ hơn đối với cơ thể chúng ta.

Chẳng hạn như quá trình lên men khiến phô-mai giữ được lâu hơn, và trong một số trường hợp phương pháp chế biến sẽ làm giảm hàm lượng đường lactose, giúp cho những người mắc chứng không dung nạp được lactose dạng nhẹ cũng có thể ăn được.

Trước đây, lý do chính khiến người ta tiến hành chế biến sẵn thực phẩm là để tăng thời hạn sử dụng.

Trong một khoảng thời gian dài, việc bảo quản thực phẩm bằng cách thêm các thành phần như đường hay muối là rất quan trọng để giúp con người tồn tại qua mùa đông, ông Gunter Kuhnle, Giáo sư Khoa học Thực phẩm và Dinh dưỡng tại Đại học Reading, nói.

“Quá trình chế biến cho phép chúng ta được như ngày hôm nay, bởi vì nó giúp chúng ta không chết đói,” ông Kuhnle nói. “Có rất nhiều loại thực phẩm cần phải được chế biến trước khi ăn, ví dụ như bánh mì. Rõ ràng là chúng ta không thể tồn tại được nếu chỉ ăn ngũ cốc.”

Phương pháp gia nhiệt – cũng được phân loại là một quá trình chế biến ít can thiệp – đã giúp rất nhiều thực phẩm có thể ăn được, chẳng hạn như khoai tây và nấm.

Getty Images

Nhiều người trong số chúng ta sẽ chọn mua rau củ tươi, thế nhưng đôi khi chúng cũng có thể mất đi nhiều chất dinh dưỡng nếu trữ trong tủ lạnh nhiều ngày

“Cà chua đóng hộp là một ví dụ điển hình cho việc thực phẩm chế biến sẵn tốt hơn thực phẩm tươi sống,” Kuhnle cho biết. “Chúng có thể được thu hoạch muộn hơn sau khi đã trở nên chín mọng, và được nấu theo cách nhanh chóng tiện lợi hơn cà chua tươi nhiều.”

Mặc dù một số quá trình chế biến có thể làm mất một ít chất dinh dưỡng trong thực phẩm, thế nhưng nó vẫn giúp người tiêu dùng dễ dàng tiếp cận thực phẩm hơn. Ví dụ, thịt xông khói tuy không giúp ta cải thiện sức khoẻ nhưng nó khiến có thêm nhiều người được ăn thịt, vì cách chế biến này khiến thịt giữ được lâu hơn nhiều mà không bị hỏng.

Thực phẩm chế biến sẵn cũng thường có giá thành rẻ hơn, bởi chúng có thể được sản xuất với chi phí thấp hơn. Nghiên cứu phát hiện ra rằng chi phí cho thực phẩm tươi không chất bảo quản đắt hơn gấp ba lần so với thực phẩm chế biến ăn sẵn chứa nhiều muối, đường và chất béo.

Tốt hay không tốt cho sức khỏe?

 

Nhưng các thực phẩm chế biến quá kỹ – được chế biến với các thành phần lấy từ thực phẩm và các chất phụ gia – nhìn chung là không tốt cho chúng ta.

Các nghiên cứu cho thấy các chất phụ gia thực phẩm có thể làm thay đổi vi khuẩn trong ruột chúng ta, và gây phù nề cơ thể, hiện tượng được cho là có liên quan tới nguy cơ cao gây bệnh tim mạch.

Các nghiên cứu cũng cho thấy là con người ta có xu hướng ăn quá nhiều các loại thực phẩm siêu chế biến.

Các nghiên cứu cho thấy những người ăn thực phẩm siêu chế biến nhìn chung hấp thụ nhiều calorie, tăng cân nhiều hơn, và có nguy cơ cao hơn mắc các bệnh tim mạch.

Một nghiên cứu nhỏ hồi 2019 thấy rằng khi ăn thực phẩm chế biến liên tục trong hai tuần liền, người dùng sẽ ăn vào nhiều hơn 500 calorie mỗi ngày so với khi ăn thực phẩm tươi.

Đồng thời, họ cũng tăng trung bình 2 cân Anh (khoảng 900 grams) trong thời gian ăn chế độ thực phẩm siêu chế biến.

Getty Images

Thực phẩm chế biến công nghiệp hay có hàm lượng chất béo bổ sung, muối và đường cao, thường không tốt cho sức khoẻ như thực phẩm tươi/chưa qua chế biến

Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu cho rằng vấn đề thực phẩm chế biến sẵn có lợi hay có hại cho sức khỏe cần phải được tìm hiểu kỹ càng hơn.

Ví dụ, hiện nay chúng ta vẫn chưa rõ flavanol và polyphenol – những vi chất dinh dưỡng liên quan đến nhiều lợi ích sức khoẻ con người có trong trái cây tươi – sẽ bị ảnh hưởng ra sao trong quá trình chế biến, giáo sư Kuhnle nói.

“Không có nhiều thông tin về việc quá trình chế biến ảnh hưởng tới các lợi ích sức khoẻ ở phạm vi nghiên cứu hẹp. Có rất nhiều nghiên cứu chỉ tập trung vào một loại thực phẩm nhất định, nhưng mà làm gì có ai chỉ ăn một quả táo đâu, thường là người ta ăn nhiều thứ trong đó có táo, ví dụ như sinh tố táo và bánh táo.”

Trong khi những khâu chế biến thực phẩm can thiệp ít mang lại nhiều lợi ích, thì những phương pháp chế biến thực phẩm siêu công nghiệp lại không như vậy.

Giới khoa học hiện vẫn đang tranh luận về định nghĩa và thuật ngữ phù hợp cho quá trình chế biến “can thiệp ít” và “siêu chế biến”.

Đầu năm nay, Sadler đã phân tích nhiều hệ thống phân loại các thực phẩm chế biến sẵn.

Bà không tìm thấy sự đồng thuận về các nhân tố quyết định đến mức độ chế biến, và tuyên bố rằng các tiêu chí phân loại là “mơ hồ” và “không nhất quán”.

Nova là một trong những hệ thống phân loại được sử dụng rộng rãi nhất trong nghiên cứu thực phẩm.

Hệ thống này phân loại thực phẩm dựa vào các tiêu chí chưa qua chế biến hoặc thực phẩm được chế biến ở mức tối thiểu, nguyên liệu tẩm ướp để chế biến thực phẩm, thực phẩm đã qua chế biến, và thực phẩm siêu chế biến.

Theo Nova, các thực phẩm siêu chế biến được làm từ nguyên liệu được cắt, xay, nghiền nhỏ, hầu như không chứa hoặc thậm chí hoàn toàn không chứa các thành phần thực phẩm nguyên bản.

Tuy nhiên, định nghĩa về thực phẩm siêu chế biến là khác nhau giữa các công trình nghiên cứu, và hiện vẫn đang có cuộc tranh luận về các định nghĩa này.

“Chưa có định nghĩa nào về quá trình chế biến thực phẩm đạt mức đủ bao quát. Công chúng thường quan niệm rằng khi nói đến từ ‘chế biến’ là nói đến tình trạng thực phẩm ở tình trạng tự nhiên được cắt nhỏ, xay, hoặc nghiền ra rồi lại nhào nặn lại với nhau, thế nhưng ‘chế biến’ thật ra cũng có thể là các khâu đơn giản ít can thiệp vào thực phẩm như gia nhiệt hoặc cấp đông,” Lucey nói.

Getty Images

Chế biến là một thuật ngữ trừu tượng bởi vì nó hoàn toàn có thể chỉ mô tả quá trình thực phẩm được chuẩn bị để bảo quản lâu dài qua mùa đông mà thôi

Hiện vẫn đang có cuộc tranh luận rằng liệu các chính sách dinh dưỡng sức khoẻ cộng đồng nên chăng tập trung thêm vào mức độ chế biến thực phẩm, thay vì chỉ dừng ở mức độ dinh dưỡng của chúng.

Nhưng quá trình chế biến thực phẩm tự nó vốn có điểm gì không tốt không?

Một nhóm các nhà khoa học viết trong bài nghiên cứu năm 2017 rằng: “Theo hiểu biết của chúng tôi thì chưa có lập luận nào được đưa ra về việc quá trình chế biến thực phẩm sẽ tạo ra rủi ro ra sao, hoặc là có tạo ra rủi ro hay không, cho sức khoẻ người tiêu dùng, thông qua việc tạo ra nguy cơ khiến dinh dưỡng biến chất hoặc các nguy cơ về hoá học hay vi sinh vật.”

Tuy nhiên, đáng chú ý là tác giả chính của nghiên cứu này lại là thành viên uỷ ban cố vấn khoa học của các công ty sản xuất thực phẩm có tiếng như Nestlé và Cereal Partners Worldwide.

Mặc dù thực phẩm siêu chế biến thường ít dinh dưỡng hơn so với thực phẩm chế biến ở mức tối thiểu, nhưng các loại thực phẩm được bổ sung vi chất – tức là các thành phần dinh dưỡng, khoáng chất được cho thêm vào trong quá trình chế biến nhằm cải thiện sức khỏe cộng đồng – lại đóng vai trò quan trọng đối với sức khoẻ y tế cộng đồng, họ lập luận.

Trong khi một số nghiên cứu cho thấy là thực phẩm siêu chế biến khiến chúng ta lầu đạt cảm giác no bụng và khiến cho chúng ta cần ăn nhiều hơn, thì các tác giả của bài nghiên cứu 2017 nói rằng một số khâu chế biến cũng làm giảm lượng calorie trong một số thực phẩm, ví dụ như sữa tách bơ một phần và bơ mềm ít béo.

Một số thực phẩm siêu chế biến ẩn chứa các mối nguy hại cho sức khoẻ, nhưng không phải tất cả thực phẩm chế biến sẵn đều đáng bị đánh giá như vậy.

Chẳng hạn như rau củ đông lạnh, sữa tiệt trùng hay khoai tây luộc, là những thực phẩm tốt cho sức khoẻ chúng ta hơn là khi để nguyên trạng.

Có điều tất cả những thực phẩm trên đều không quá khác biệt so với nguyên bản của chúng, và đây là điều chúng ta nên ghi nhớ.

Miễn là chúng ta nhận thức được là mặc dù một số thực phẩm đã qua chế biến nhưng vẫn giữ được hình dáng tự nhiên, thì việc ăn thực phẩm chế biến thậm chí còn là điều tốt cho sức khoẻ của chúng ta.

Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.

Thầy tôi và những cuộc ra đi

Vũ Kim Đức

Đêm nay mưa rả rích. Lúc hai giờ sáng, đang ngủ ngon giấc, tôi hốt hoảng choàng tỉnh vì tiếng điện thoại. Ai gọi mình vào giờ này nếu không phải là những chuyện bất thường. Mắt nhắm mắt mở, tôi bốc cái điện thoại. Giọng nức nở của đứa con gái cưng ở Washington DC:

“Ba, con đây, con mới tỉnh dậy từ một cơn ác mộng. Con mơ thấy hai cha con mình trên đường vượt biên giữa Thái Bình Dương, gặp cơn bão lớn lật úp chiếc tàu nhỏ. Con không biết bơi nên bị sóng cuốn sâu xuống lòng đại dương. Trong giấc mơ hãi hùng, con vùng vẫy, tuyệt vọng kêu lớn: “Ba ơi cứu con”, và chỉ trong khoảnh khắc, con cảm thấy một bóng đen dìu con lên mặt nước. Bóng đen đó chính là Ba. Con gọi cho Ba ngay lập tức, để cám ơn và được nghe giọng nói trầm ấm của Ba, như những ngày con còn là đứa con gái bé bỏng”…

Tôi nghe con nói mà thẫn thờ, một vùng ký ức cảm động ùa về trong tim. Tôi bỗng nhớ về Thầy tôi, những ngày tôi còn bé, những năm đầu Thầy Má tôi  di cư từ miền Bắc vào miền Nam tìm tự do, xây dựng lại đời sống mới…

Minh họa: Natalie/Unsplash

Thầy tôi mồ côi lúc còn rất nhỏ. Ông nội tôi là lý trưởng làng Thanh Quyết, tỉnh Ninh Bình. MMột sáng cưỡi ngựa đi thăm làng, ông bị té ngựa, mất sớm. Bà nội tôi, vì thương nhớ chồng, gặp lúc phong trào đấu tố nổi dậy, nên lo sợ rồi lâm trọng bệnh qua đời. Hai cái chết đau thương của cha mẹ ít khi được Thầy tôi nhắc tới, có lẽ vì quá đau buồn. Ông bà nội tôi mất sớm nên Thầy tôi và các bác các chú của tôi rất thương yêu và đùm bọc nhau. Anh em tôi sau này cũng học được đức tính đó. Còn ông ngoại tôi, chỉ làm chủ vài sào ruộng trong làng, đã bị giam chờ ngày đem ra đấu tố. May nhờ ông ngoại tôi luôn giúp đỡ và dạy học những người cùng đinh trong làng nên được một học trò thương, đang đêm lén mở cửa cũi giam cho trốn thoát. Ông ngoại tôi sau đó được một bà dì, em Má tôi, đem trốn vào miền Nam.

Có lẽ vì ký ức đau đớn tuổi thơ, cùng những lo âu não lòng phải cách xa nơi chôn nhau cắt rốn nên đôi mắt Thầy tôi lúc nào cũng buồn. Tính ông điềm đạm ít nói nhưng đầy nghị lực, tự tin và hết lòng hy sinh cho gia đình.

Nghe nói lại, nơi định cư đầu tiên khi đặt chân vào Nam là giáo xứ Bình An của Linh mục Hoàng Quỳnh ở Chợ Lớn. Sau một thời gian ngắn, Thầy  tôi dẫn cả nhà tái định cư ở Năm Căn, nơi khỉ ho cò gáy, cách Cà Mau khoảng 40 cây số. Với trí nhớ non nớt của một thằng bé mới lên năm, giờ tôi chỉ loáng thoáng nhớ lại căn nhà tranh vách đất, với bốn bề sông nước, mọc đầy hoa súng tím nhạt. Nhớ những ban mai nắng sớm, Thầy tôi chèo xuồng trên con kinh Rạch Đốc um tùm ô rô, xen kẽ những cành xoài, cành đước vươn ra giữa lòng rạch. Hai cha con đi ăn hủ tíu, uống cà phê và mua vài món đồ cần thiết như dầu hôi và đèn cầy ở mấy quán tạp hóa người Hoa ven bờ.

Sau thời gian khó khăn ở vùng nước mặn đầy muỗi mòng và đỉa, Thầy tôi lại dắt díu cả nhà về Củ Chi. Tại đây, ông làm y tá, nghề mà ông đã học ở chợ Đại-Cống Thần, lúc Hà Nội sơ tán. Tôi được biết ngày đó Thầy tôi chữa bệnh cho dân nghèo mát tay, được lòng mến mộ của dân chúng địa phương, vì đối với những gia đình nghèo, ông chữa bệnh miễn phí cho họ. Tôi còn nhớ những đêm mưa được ông cho xách cái túi cứu thương đi theo trên những con đường sống trâu lồi lõm, đường trơn trợt, tôi cứ bị hụt chân ngã. Lần nào cũng nghe giọng nói: “Con có sao không?”; và cánh tay vững chắc của Thầy vực tôi dậy. Chúng tôi đến những căn nhà xiêu mái dột. Dưới ánh đèn dầu leo lét, ông chữa cho những người bị rắn cắn, sốt rét vàng da, tay chân bị lở loét lâu lành…

Củ Chi là nơi tôi có nhiều kỷ niệm với căn cứ Đồng Dù. Những buổi chiều sáng rực ánh tà dương trên luống củ Nâu đẹp như một bức tranh. Tôi và mấy thằng bạn cùng xóm ra ngắm cuộc thực tập với những cánh dù nở trắng bầu trời hoặc chạy theo mấy chiếc xe bò, rút trộm những bó đậu phộng sống, vừa chạy, vừa nhai. Thời gian thanh bình ở Củ Chi trôi nhanh. Đêm về, những người mặc quần áo đen, mặt nạ, vai đeo mã tấu đập cửa, bắt bớ, thủ tiêu người làm việc cho chính quyền ngày càng nhiều. Tôi đã chứng kiến những xác người phình chương trôi sông, bị phe bên kia cho đi “mò tôm” với bản án “phản động” gài trên ngực. Thầy  tôi chẳng còn con đường nào khác, một lần nữa, lại đem gia đình lưu lạc về khu Kiến Thiết gần Sài Gòn.

Căn nhà mới khá khang trang nằm bên cạnh kinh Nhiêu Lộc, hai bên bờ lau lách um tùm với những tổ chim én đầy trứng. Khu này hồi đó hãy còn hoang vu, nhưng ông rất vui vì đây là lần đầu tiên được làm chủ một căn nhà. Tối đến mấy anh em quây quần bên ngọn đèn dầu hôi để ông kèm học. Đời nghèo nhưng ấm cúng. Đây cũng là nơi mỗi sáng mới mở mắt thức dậy, tôi đã ngửi thấy mùi “cà phê bí tất” thơm phức của Thầy. Ông dạy tôi cách pha cà phê từ cái bọc vải nhỏ có cái quai bằng thép để cầm. Ngồi uống cà phê với nhau, ông hay trầm ngâm: “Con nhớ trân quý những gì mình đang có, hãy thương yêu những người quanh mình”. Tôi đoán đó là những giây phút ông thả hồn nhớ về ông bà nội tôi và miền Bắc xa xăm.

Minh họa: Linh Vi/Unsplash

Tôi còn nhớ kỷ niệm ngày đầu được Thầy tôi dạy cách đi xe đạp. Thay vì cầm tay dắt cái xe cho tôi tập đạp, ông chỉ hướng dẫn tôi cách ngồi lên yên, cách cầm “ghi-đông”, bóp thắng và để cho tôi tập đạp một mình. Thầy muốn tập cho con cái tính tự lập, sau này ra đời con không bị lệ thuộc vào ai… Mỗi ngày đi làm về, bao giờ Thầy cũng đem về những ổ bánh mì patê nóng hổi ở tiệm Hương Lan cạnh Bưu điện Sài gòn hoặc vài cái tiramisu và vài trái táo mua ở Givral.

Trong  những ngày cuối cùng của miền Nam, Má tôi tuy đau cắt ruột vẫn đẩy tôi ra khỏi cửa: “Con cứ ra đi”, không quên giúi vào tay tôi cái áo da màu nâu nhạt của Thầy tôi. Tôi xúc động ôm cái áo: “Lạy Má… con đi”. Đó là cái áo tôi mặc trong suốt cuộc hành trình tỵ nạn tới nước Mỹ, từ lúc nhảy xuống con tàu nhỏ ở bến Bạch Đằng qua các trại tỵ nạn. Những đêm lạnh giá cô đơn, nhớ nhà, nằm trong chiếc lều vải nhà binh, tôi khoác thêm cái áo da. Nó cho tôi cảm giác ấm áp yên lòng, làm như có Thầy tôi bên cạnh đang che chở, phù hộ cho thằng con tới bờ bến bình yên…

Minh họa: NII/Unsplash

Thầy ơi, đêm nay con viết những dòng này để tưởng niệm về Thầy. Viết hoài, viết mãi mà vẫn thấy chưa đủ về công ơn dưỡng dục của Thầy, về những cuộc ra đi của Thầy, của gia đình chúng ta. Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm thuở thiếu thời cứ lần lượt hiện ra.

Con bị cảm lên cơn sốt, Thầy là người lo lắng ngồi bên thức trắng đêm, thỉnh thoảng lại đặt tay lên trán con. Cũng bàn tay này đã dắt con những ngày chập chững tập đi, những ngày đầu tiên đến trường, những buổi tối cầm tay dạy con vỡ tiếng đánh tiếng ê, a. Tình phụ tử của Thầy sưởi ấm trái tim con như ánh sáng mặt trời làm tan băng tuyết mùa Đông những ngày đầu xa xứ… Bao nhiêu tình thương, vất vả cả một đời người, Thầy chỉ cầu mong cho các con nên người hữu dụng, sống tự lập. Thầy không khi nào đòi hỏi gì ở con. Vì cả đời, Thầy chỉ hy sinh, không bao giờ nghĩ đến bản thân mình.

Bây giờ tôi đã có gia đình con cái của riêng tôi. Đêm nay nghe con gái tôi sụt sùi, nhớ lại câu: “Nuôi con mới biết lòng Cha Mẹ” mà thấm thía. Nhớ về Thầy tôi những ngày năm xưa, những ngày mà gia đình dắt díu nhau đi hết chỗ này đến nơi kia, lòng tôi quặn đau, chỉ chực trào nước mắt… Giờ đây, tôi thật sự thấu hiểu những cuộc ra đi mà Thầy mang theo cả gia đình ta không chỉ là những cuộc thiên di. Nó đã giúp định hình nên cuộc đời con ngày nay, vì con học được không biết bao nhiêu điều từ những lần ra đi và tái lập cuộc đời như vậy…

Nguồn : https://saigonnhonews.com/ra-di-va-ke-lai/thay-toi-va-nhung-cuoc-ra-di/

Yosemite

Nang TranDu lịch , cảnh đẹp Mỹ

#Yosemite  #California  

Yosemite là 1 chỗ mà bạn có thể đến vào 4 mùa, mỗi mùa đều có vẻ đẹp riêng, 1 chỗ rất nổi tiếng trong nước Mỹ mà khi đến đó bạn se thấy nó nổi tiếng trên toàn thế giới vì ban gặp khách du lịch từ khắp nơi với ngôn ngữ của họ. 

 Yosemite đuợc chia làm 3 phần theo ý mình , phần top trên đỉnh bao la có thể nhìn bao quát núi rừng trùng điệp là glazeri point, taff point. Phần trung bình là tunnel View nhìn ngang núi khác đẹp, vào mùa đông có mây lùn và tuyết thì tuyệt vời lắm. Phần thung lũng là valley view là nơi giao thoa của núi cao, suối cạn và những đồng cỏ trãi dài nên thơ cũng là nơi dể đi và nhiều khách tham quan nhất. Mình vẫn còn muốn đến vì nhung lần di chưa chụp đuợc hình ưng ý , sẽ update khi có thể.

Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite
Nang Tran-Yosemite

South Rim Grand Canyon

Thuy GoodwinVietnamese Hiking Community

South Rim Grand Canyon dọc đường Hermit-98 F hôm nay

Đi bộ chưa nóng quá phải về. Điều tuyệt vời là chúng ta có thể nhảy lên xe buýt bất cứ lúc nào. Có một vài cây dọc đường mòn để nghỉ ngơi trong bóng mát.

South Rim Grand Canyon
Photo : Thuy Goodwin
South Rim Grand Canyon
Photo : Thuy Goodwin
South Rim Grand Canyon
Photo : Thuy Goodwin
South Rim Grand Canyon
Photo : Thuy Goodwin
South Rim Grand Canyon
Photo : Thuy Goodwin
South Rim Grand Canyon
Photo : Thuy Goodwin
South Rim Grand Canyon
Photo : Thuy Goodwin
South Rim Grand Canyon
Photo : Thuy Goodwin