MỘT NGÀY CÔ ĐỘC

Lê Giang Trần

Hoàng hôn nhuộm đỏ tôi ngồi

Nhà hàng sát biển ngắm lời sóng khua

Người quanh rộn tiếng vui đùa

Ngoài trời chiều hải âu chua tiếng buồn

Trong lòng phơ phất quê hương

Cần Thơ Đà Lạt Sài Gòn Bạc Liêu

“Chiều chiều chim vịt kêu chiều

Bâng khuâng nhớ bậu chín chiều ruột đau”

Mặt trời chìm xuống biển sâu

Người trôi nổi thả trên cầu mông lung

Lung linh trăng áo nhạt vàng 

Gió bồng sóng vỗ nỗi lòng lan man

Đêm Thu trở lạnh sẽ sàng

Đồi nương se sắt lá vàng rắt rơi

Sóng biển xả stress lên đời

Bãi khuya quạnh quẽ gió trời quạnh hiu

Nỗi tan hoang mộng tình yêu

Trái tim một chiếc đũa liêu xiêu trầm

Tâm hồn như chiếc tàu ngầm

Dò la đáy biển ngư nhân chốn nào?

Đi như du hành xuyên sao

Đến hằng hà trái tinh cầu tìm em

Từ khi em biệt trái tim

Địa cầu đã trở thành viên đất buồn

Tình như bài Hành Phương Nam

Như đào kép diễn tấn tuồng phu thê

Như miền Trung bão lê thê

Miền Tâm nước lũ não nề lụt dâng

Đường về dờn dợn sương lan

Như bầy ma dạo lang thang nhát người

Thấy mình cũng giống ma trơi

Hoang liêu xóm chợ xó đời múa rong…

Tiếng đàn thê thiết cung thương

Chùng sương co lá mù đường khuyết trăng

Một ngày cô độc tận cùng

Chìm trong tiếng hát hoang đường tôi say

(192618 Thu đã vào lạnh, và Phạm Hoàng Dũng, Lập Minh… đêm có tiếng hát)

Leave a Reply