HỎI YÊU… .

Phạm Hiền Mây

im nghe chiều xuống rất hiền

áng hoe vàng rắc khói miền thu qua

hỏi yêu, nó thế nào ta

khẽ khàng nắng bảo lúc xa lúc gần

ghé vào, mưa nói lắm lần

nó đưa mình tít lên tầng trời cao

rồi cho rớt tõm xuống ao

hỏi yêu, giống cái gì, sao quá chừng

thấy anh lòng rộn, reo mừng

chân vui em sáo tưng bừng líu lo

nếu bờm có cái quạt mo

thì em cũng có cái ngo ngoe cầm

hỏi yêu, tựa cái gì, mầm

luyến thương sẽ đến âm thầm chẳng hay

bốn mùa nhung nhớ heo may

hồ như mới đó vụt bay, chính là

khiến mây cùng với gió và

hỏi yêu, chớ cái gì mà, ước mơ… .

Leave a Reply