THÀNH PHỐ NGÀY ĐI VẮNG

(Nguyễn Ngọc Tư)

.

Tan rồi bóng khói

sau đêm hội pháo hoa

thành phố đã biến mất

trên những con đường vắng người,

hoa cháy thầm bên cửa khép

tiếng cười bên xóm mỏng

bàn chân qua ngõ nhón từng lát cong cong,

mỏng cả khói hương bay

mỏng tiếng chim sẻ chim sâu trong sớm mai này

Chợ vắng bóng người quang gánh chiều qua vẫn còn lam lũ qua đây,

nón lá trên tay tát cạn chiều. Và bóng tối đêm giao thừa bắt đầu sóng sánh

người đàn bà gánh thành phố đi về phía hẻm sâu nào?

Sáng nay vắng bặt tiếng rao,

không một ánh mắt lầm lũi,

không một bàn tay cầu xin thui thủi

thành phố trống như một ngôi làng rộng

và dân làng đã ra đồng

gặt hái mùa màng vàng rực ở chân mây

Những quán cóc bên đường ngủ say

không một người phu hồ nào gọi dậy

bằng mớ giọng lưu lạc

từ xa mù từ núi đồi đồng bãi

khói bếp quê nhà buộc dẳng dai vào nắm khói trong ngực trái

có lúc làm thành phố cay xè

sớm nay khói bay về đâu?

Sớm nay thành phố đi đâu

những chật chội ngột ngạt những chen chúc nhàu nát

những bụi ta nghẽn đặc mũi người

những rác ta chồng lấp rác người

những khinh ta vùi dập phận người

Thành phố đi vắng rồi theo bước người dầu dãi

Ta đứng chỗ con đường chiều qua lênh láng hội hè,

chỗ bàn chân ta từng bị giẫm bởi bàn chân người dưng gấp gáp

sớm nay,

ta nhìn thấy đường rơi hơi thở mình rơi

thành phố ơi!

(Ảnh: Phạm Anh Dũng)

Leave a Reply