Hai Quê Hương

Linh Nguyen
Tho Nguyen
Mình thường rất thích đọc hồi ký và luôn cho rằng đó cách hay nhất, sống động nhất và chân thực nhất để hiểu về lịch sử, văn hóa, con người ở một nơi nào đó, vào một thời điểm nào đó.
Mãi đến bây giờ, khi bài vở có thể tạm gác qua một bên và mệt mỏi từ chuyến đi thực địa miền Trung vừa rồi cũng đã qua, mình mới có thời gian nghiền ngẫm tác phẩm “Hai Quê Hương” của chú Nguyễn Xuân Thọ.
Đây là một quyển hồi ký ngắn, tương đối dễ đọc, giọng văn dễ chịu tình cảm, nhẹ nhàng, có phần dí dỏm đúng như tính cách của tác giả.
Qua “Hai Quê Hương” mới biết cuộc sống của những người dân miền Nam tập kết ra Bắc khoảng thập niên 50 là như thế nào, cuộc sống của người dân Hà Nội dần thay đổi ra sao từ 1960-1970, nhất là những biến động xảy ra với tầng lớp tư sản qua những ngôi nhà biệt thự của họ bị chia năm xẻ bảy cho 9-10 hộ gia đình cán bộ sinh sống. Rồi cuộc sống của một người Việt sang Đông Đức học nghề đầy kìm cặp, bí bức, sau đó trở về Việt Nam để rồi bỡ ngỡ trước lối sống ở quê hương sao xa lạ quá… cuối cùng lại tiếp tục tha hương cầu thực với mong muốn được sống đúng với những giá trị, chân lý mình theo đuổi.
Chuyện rất riêng về những thứ rất chung, nhưng được viết một cách khách quan, sòng phẳng và nhất là lúc nào cũng chan chứa tình yêu thương.
Những mốc sự kiện chính thì mình đã biết từ một số tác phẩm khác về cải cách ruộng đất, cũng như thời kỳ Đổi Mới, nhưng có vài chi tiết nho nhỏ nhưng thú vị mà quả thật chỉ có nhân chứng từng sống qua thời đó mới có thể ghi nhớ lại chi tiết như thế. Phải nói chú Thọ là một người giỏi quan sát, và có trí nhớ rất tốt.
Và cũng chính nhờ theo học kỹ thuật truyền thông khi ở Đông Đức nên chú Thọ trở thành một nhân chứng trực tiếp chứng kiến cảnh dân chúng Đông Đức chen lấn, xô đẩy cả công an chỉ để vẫy tay chào và tỏ lòng yêu mến Thủ Tướng Tây Đức Willy Brandt khi ông sang thăm.
Có một vài chi tiết khá thích thú như câu nói “L. tù, cu hãm” của ông Ngô Văn Quang khi nói về cuộc sống của nhóm sinh viên Việt sang học nghề ở Đông Đức mà chú Thọ thuật lại.
Hay khái niệm “Kinh doanh ba lợi ích” và nhiều điều thú vị khác nữa mà có lẽ mọi người có thể đọc trong sách.
Cuộc sống mưu sinh lập nghiệp khi chú Thọ trở lại Đức cũng khiến mình cảm động và cảm phục. Nhất là mối quan hệ vô cùng tốt đẹp đáng quý với một Việt Kiều Bỉ, chú Đinh Hữu Tùng, người sáng lập ra công ty Dinh-Telecom từng nổi tiếng một thời ở Bỉ.
Chỉ tiếc là quyển hồi ký ngắn quá, cảm thấy còn bao nhiêu chuyện mà chú vẫn chưa chịu kể hết, một cách ngọn ngành nhất. Chắc cũng biết thế nên trong quyển hồi ký này, chú Thọ cũng “hứa hẹn” sẽ ra mắt nhiều quyển sách khác nữa. Mình thì đang rất mong chờ thêm câu chuyện về chú Micha và cha chú ấy.
Cảm ơn chú Thọ rất nhiều vì đã viết ra quyển hồi ký này.
EDIT: Mọi người có thể đăng ký mua sách theo hướng dẫn này nhé:

Leave a Reply