NGẬM ĐẮNG

Pham TriNguyễn Khanh

NGẬM ĐẮNG

p h a m t r i

đã chớm tết rồi . Em biết chưa

nhớ em ta đốt thuốc, làm thơ

đèn khuya in bóng thân dạ khách

phố nhỏ mưa run lạnh bóng chờ

đôi lúc nhậu hoài không biết chán

nghĩ đời bất quá được bao năm

yêu chi cho lắm rồi ngậm đắng

cứ gõ nhịp cười như cổ nhân

thưở nhỏ tim ta tràn hùng khí

bây giờ nghĩ lại thấy điên điên

đời này ít ai làm thi sĩ

hôn nắng, ôm mưa ,đắm lụy phiền

thì thôi vỗ bụng mà cười nhạo

bạn bè . Thằng nào được như ta

một trời mây nước làm điên đảo

sáng thơ ,chiều rượu ,tối đàn bà

chiều ra quán nhậu say tới bến

uống cỡ chục chai quậy tưng bừng

người giống như ta , xưa nay hiếm

suốt đời lụy rượu với giai nhân

đêm về với trăng làm bạn lữ

tri kỷ chỉ là mấy bài thơ

thà yêu mưa nắng lòng chung thủy

tội tình gì đau một giấc mơ

những hạt mưa đêm lăn trên áo

tưởng như mùa xuân chạm vào tim

đèn đường gục xuống thềm lạnh cóng

buồn đến vô cùng khi vắng em

không biết đang say hay tỉnh nữa

thử đứng lên xem bước có xiêu

nhìn quanh , chẳng biết mời ai uống

thôi thì mình ta uống cho nhiều

chuyện đời nói hoài thì cũng vậy

vẫn hụt bước chân một cuộc tình

thôi đào rượu chôn chục năm trước

uống đến say mèm cho thất kinh

nãy giờ ta nói mình ta biết

đừng để bụng buồn em nhớ không

lòng ta sau trước là sông biển

giờ như con chim nhốt trong lồng

————————

Leave a Reply