Sài Gòn không có mùa đông

Vien Pham Tri·

Sài Gòn không có mùa đông. Khi miền Bắc đang mùa đông mưa phùn gió bấc thì phương Nam đang vào mùa khô, tràn đầy nắng ấm, cây cỏ vẫn xanh tươi.

Nhưng mùa No-en Sài Gòn cũng se lạnh. Sáng sớm hay tối muộn nhiệt độ có khi cũng xuống tới 18-20•C. Đó là món quà mà thiên nhiên phóng khoáng ban tặng đất phương Nam nắng ấm quanh năm. Cái se lạnh làm cho đôi lứa xích lại gần nhau hơn tìm hơi ấm. Cái se lạnh làm cho các cô gái điệu đà hơn trang phục phong phú đa sắc màu hơn, ly cafe buổi sáng dường như cũng thơm hơn, không gian quanh ta cũng ấm cúng hơn.

Từ trong sâu thẳm những người con gốc Bắc đang sinh sống ở phương Nam vẫn có nỗi nhớ bâng quơ hay da diết về mùa đông nơi đất Bắc. Đó phần lớn chắc không phải là những kỷ niệm ngọt ngào nhưng như người xưa đã nói : “Miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời “. Người ta nhớ về mùa đông cũng phần nhiều là bởi nó đã gắn với một thời đói cơm rách áo thời bao cấp, cả xã hội quay cuồng trong thiếu đói. Mà đói và rét là 2 cái khổ nhất của người nghèo và khi đã trải qua đói và rét thì sẽ nhớ mãi. 

Bài thơ “Không lời gửi mùa đông” của Thảo Phương là một bài thơ ra đời trong hoàn cảnh như thế. Nhạc sỹ Phú Quang đã lấy ý thơ, viết thêm lời và phổ nhạc thành ca khúc “Nỗi nhớ mùa đông” nổi tiếng một thời. Nó nổi tiếng vì đã nói hộ nỗi lòng của những người con đất Bắc sống ở phương Nam nhớ về mùa đông lạnh giá nhưng cũng đầy kỷ niệm gắn bó như máu thịt một thời.

——————————————————-

KHÔNG LỜI GỬI MÙA ĐÔNG

Dường như ai đi ngang cửa

Gió mùa đông bắc se lạnh

Chút lá thu vàng đã rụng

Chiều nay

Cũng bỏ ta đi

nằm nghe xôn xao tiếng đời

mà ngỡ ai đó nói cười

Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy

Giờ đây cũng bỏ ta đi

Làm sao về được mùa đông

Dòng sông, đôi bờ cát trắng

Làm sao về được mùa đông

Để nghe chuông chùa xa vắng,

Thôi đành ru lòng mình vậy

Vờ như mùa đông đã về.

2. Dường như ai đi ngang cửa

Gió mùa đông bắc se lạnh

Chút lá thu vàng đã rụng

Chiều nay

Cũng bỏ ta đi

nằm nghe xôn xao tiếng đời

mà ngỡ ai đó nói cười

Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy

Giờ đây cũng bỏ ta đi

Làm sao về được mùa đông

Dòng sông, đôi bờ cát trắng

Làm sao về được mùa đông

Mùa thu, cây cầu đã gẫy 

Thôi đành ru lòng mình vậy

Vờ như mùa đông đã về.

Chiều thu – cây cầu…

Đã gãy

—————————————-

Dường như ai đi ngang cửa,

Hay là ngọn gió mải chơi?

Chút nắng vàng thu se nhẹ,

Chiều nay,

Cũng bỏ ta rồi.

Làm sao về được mùa đông?

Chiều thu – cây cầu…

Đã gãy.

Lá vàng chìm bến thời gian,

Đàn cá – im lìm – không quẫy.

Ừ, thôi…

Mình ra khép cửa,

Vờ như mùa đông đang về!

SG – 8.1992

Thảo Phương

Leave a Reply