Global Footprint – Đông Timor, đất nước hình cá sấu

Giang Công Thế Nếu đến Đông Timor  (Timor Leste – East Timor), du khách có cảm giác đang thăm một vùng đất rộng (14.874km2), bằng ba tỉnh Nam Định, Ninh Bình và Thanh Hóa cộng lại, nhưng dân số lớn hơn Ninh Bình một chút, khoảng hơn 1 triệu dân với thủ đô Dili khoảngContinue reading “Global Footprint – Đông Timor, đất nước hình cá sấu”

Global Footprint: Đi ngang đất nước Chùa Tháp

Giang Công Thế Đến Campuchia nhiều lần, thăm Đế Thiên Đế Thích lần đầu tiên, tôi thấy cần viết đôi dòng. Càng viết, càng thấy ít, vì thấy yêu đất nước này. Phnom Penh và dấu ấn Việt  Tôi nhớ lần đầu đến Phnom Penh (PNP) cách đây hơn chục năm (1998), sân bay PochentongContinue reading “Global Footprint: Đi ngang đất nước Chùa Tháp”

Global Footprint: Qua đêm với nàng Bali

Giang Công Thế Năm 2003 đến Jakarta (Indonesia) tôi rất lạ, ở đây không bán bia rượu trong quán, thiếu nữ mặc kín đáo, đầu chùm kín khăn (95% dân đạo Hồi). Nhìn chán, không hấp dẫn như các em Sài Gòn hay Hà nội. Tai nạn xe máy ở ta nhiều một phần doContinue reading “Global Footprint: Qua đêm với nàng Bali”

Global Footprint: Vài lời về Đế Thiên, Đế Thích 

Giang Công Thế Năm 2009 được người bạn IT lái xe theo đường số 6 từ Phnom Penh đi Siem Reap, chuyến đi thật thú vị. Hồi nhỏ thường nghe bố mẹ kể về Đế Thiên Đế Thích như một nơi thánh thần trú ngụ, tôi cứ nghĩ nơi này bên chỗ Đường Tăng sangContinue reading “Global Footprint: Vài lời về Đế Thiên, Đế Thích “

ĐƯỜNG VỀ – MỘT KỶ NIỆM VỚI VĂN CAO

Vũ Thư Hiên  Đêm Việt Bắc vào mùa đông rất lạnh. Cái lạnh của rừng nguyên sinh không giống bất cứ cái lạnh nào khác. Trời hanh, mái nứa nổ tí tách. Đã vận vào người tất tần tật quần áo có trong hành trang rồi, đắp lên mình cả chăn trấn thủ lẫn chănContinue reading “ĐƯỜNG VỀ – MỘT KỶ NIỆM VỚI VĂN CAO”

PHẾ TÍCH TRÊN PHẬN NGƯỜI.

Triệu Minh #misionsanjuancapistrano Thánh đừơng Công giáo lập nên từ thế kỷ 18. Trải qua nhiều biến cố lịch sử, nhiều thế hệ người dân đã sống và đã chết đi trên vùng đất này, hiện tại chỉ còn hoang tàn phế tích mà vẫn đẹp đến nao lòng.  Tháp chuông lạnh lùng không buôngContinue reading “PHẾ TÍCH TRÊN PHẬN NGƯỜI.”

MỘT CHÚT VỀ NGHIỆP VĂN 

Vũ Thư Hiên  (đưa lên đây Lời Nói Đầu bản dịch Bông Hồng Vàng để giới thiệu với các bạn nghệ thuật viết văn ở một nhà văn độc đáo) l Cơn bão tuyết tràn vào thành phố từ chập tối. Tắt ánh mặt trời là nhiệt độ hạ xuống đột ngột. Khi cơn bãoContinue reading “MỘT CHÚT VỀ NGHIỆP VĂN “

Giàn hoa sau nhà.

Thụy Mân Mọi năm trên giàn hoa sau nhà có vợ chồng đôi bồ câu – mourning dove- mùa này hay về làm tổ.  Năm ngoái mình dỡ bỏ cái giàn cũ, làm lại cái mới.  Không thấy cặp đó về nữa.  Giờ này giàn hoa lại có thêm mấy giỏ cây treo lủng lẳng.Continue reading “Giàn hoa sau nhà.”

DÒNG SÔNG THÁNG BẢY

Mai Nguyen Nguyen Chị Nguyễn Thúy Hạnh đã gửi cho tôi rất nhiều thơ của chị. Có lẽ 2 chị em tôi cũng có chung điểm này. Cứ mỗi lúc nhớ đến chị tôi thường đọc lại thơ chị làm và đây là 1 trong những bài thơ chị viết vào tháng 7, giờ thìContinue reading “DÒNG SÔNG THÁNG BẢY”