CHƯƠNG TRÌNH ‘NHỮNG TÌNH KHÚC ẤN TƯỢNG THỜI 1970,’ NỖI LÒNG LÊ UYÊN GỞI VỀ PHƯƠNG

SBTN VOICE

“Những Tình Khúc Ấn Tượng Thời 1970” là một chương trình ca nhạc đặc biệt sẽ ra mắt khán giả lúc 3 giờ chiều Chủ Nhật, 20 Tháng 11, tại đài truyền hình SBTN, 10561 Garden Grove Blvd., Garden Grove, CA 92843. Đúng ra, chương trình phải được thực hiện năm 2019 để tưởng niệm 20 năm ngày mất của nhạc sĩ Phương, người qua đời ngày 29 Tháng 6, 1999.

Ca sĩ Lê Uyên cho biết bà ấp ủ ý định thực hiện ‘Những Tình Khúc Ấn Tượng Thời 1970’ để tướng nhớ anh Phương từ ba năm trước, nhưng vì đại dịch COVID-19 bùng phát hồi Tháng Ba, 2020, nên phải hoãn lại.” “Những Tình Khúc Ấn Tượng Thời 1970” gồm toàn những tình khúc nồng nàn nhất và đắng cay nhất mà đôi song ca uyên ương Lê Uyên Phương đã cất vang và tạo một huyền thoại không phai mờ trong tâm thức người Việt khắp nơi trên thế giới ngay từ những ngày đầu Lê Uyên Phương bước lên sân khấu Sài Gòn đầu mùa Xuân 1970. “Những Tình Khúc Ấn Tượng Thời 1970” sẽ có những nhạc phẩm Lê Uyên Phương huyền thoại như “Tình Khúc Cho Em,” “Vũng Lầy Của Chúng Ta,” “Một Ngày Vui Mùa Đông,” “Lời Gọi Chân Mây,” “Khi Loài Thú Xa Nhau,” “Dạ Khúc Cho Tình Nhân”… 

Để biết thêm mọi chi tiết, liên lạc ca sĩ Lê Uyên qua số điện thoại (714) 725-5445. Khán giả đã yêu thích dòng nhạc Lê Uyên Phương thì không thể bỏ qua “Những Tình Khúc Ấn Tượng Thời 1970.”

——————————————-

Quý vị hãy ủng hộ SBTN bằng cách liên lạc với các hãng Cable địa phương hoặc Directv ở số 1 866 687 7109 để bắt đài SBTN hoặc có thể xem SBTN qua hệ thống SBTN GO với giá $9.99 một tháng hoặc $99.99 một năm. Xin hãy vào trang nhà WWW.SBTNGO.COM để biết thêm chi tiết. Quý vị có thể download SBTN Go App trên Iphone, Ipad, Android phone, Chromecast, Apple TV, Android TV, Amazon Fire TV, Roku TV và Xbox One.

——————————————-

Ủng hộ TRÚC HỒ MUSIC – Bảo tồn âm nhạc Việt Nam tại hải ngoại

Mail: P.O Box 127, Garden Grove, CA 92843

Credit Card: www.benemdangcota.com

Paypal: info@benemdangcota.com

Venmo: @truchomusicinc | (657) 263-8775

Patreon: patreon.com/TrucHoMusic

Youtube membership: Bấm vào JOIN để vào Youtube membership

youtube.com/truchomusicinc

Để mua sản phẩm của Trúc Hồ Music: www.truchomusic.com

© Truc Ho Music Inc.,

#truchomusic #sbtn #sbtngo #namradio

CHUYỆN CŨ

Do Duy Ngoc

Ngày mai là ngày 20.11, được gọi là Ngày Nhà Giáo, ngày của Thầy, Cô. Cũng có một thời tôi làm nghề giáo. Sau 1975, cả nước nghèo đói và anh nhà giáo cũng đói nghèo. Có một câu chuyện xảy ra tính cho đến hôm nay là 44 năm rồi. Một thời gian hơn nửa đời người, nhưng đọc lại vẫn thấy xót xa, cay đắng. Xót xa không phải vì bị mất khoản tiền lương, mà cay đắng cho thân phận một anh giáo thèm một tô phở bình dân mà không dám ăn, tiêu mấy đồng bạc tiền xe mà không dám tốn. Nghèo khiến cho người ta hèn và tính toán. Ngày nay người ta cũng hèn nhưng hèn vì muốn sang, muốn giàu, muốn giữ cái ghế để thu vào tiền muôn bạc triệu. Còn thời đó con người hèn vì đói, vì thiếu ăn. Một thời đã đi qua, nhiều khi tự nghĩ sao mình có thể sống được đến bây giờ.

Truyện xảy ra năm 1977, viết lại năm 2007.

CHUYỆN CŨ

Trưa nay vào pharmacie mua thuốc, bỗng chứng kiến nỗi hốt hoảng và buồn rầu của một cậu thanh niên vừa mới bị móc túi hết số tiền đang có ở trong túi quần. Hình ảnh đó làm tôi nhớ lại tôi cách đây hơn 30 năm .

Tôi bị đưa về Củ Chi dạy học sau năm 1975. Lý lịch xấu quá nên cũng đành, có việc kiếm chén cơm là may rồi. Thời đó cả nước rất khó khăn, trường tôi dạy là một trường học sinh cấp ba nội trú. Nhiều lớp toàn là học trò của nội thành đa số có cha đi học tập cải tạo hoặc do nhiều hoàn cảnh phải đi học ở đây, vì học ở trường này sẽ được tiêu chuẩn gạo mỗi tháng 13 kg.

Phương tiện đi lại rất khó khăn, thường đón xe tử ngã tư Bảy Hiền hay là góc Bà Qụeo. Những chiếc xe chạy bằng than và lúc nào cũng đầy nghẹt người và mùi mồ hôi nồng nặc.

Thông thường khi thấy xe đến, chẳng phân biệt thầy trò, tất cả cùng nháo nhào kiếm chỗ để leo lên, có khi phải leo qua cửa sổ. Ăn thì toàn cơm độn với bột mì hoặc bo bo và thức ăn chỉ là cá ươn sình với canh lỏng bỏng nước. Mỗi tháng chỉ được mua giá phân phối vài lạng thịt. Do vậy thời ấy lúc nào cũng thèm ăn và chẳng có ai mập mạp và có bụng bự như bây giờ. Dù vậy, cuộc sống hồi ấy lại rất vui vì ai cũng khổ như ai và cũng chẳng có nhiều nhu cầu lắm cho cuộc sống. Và vì ít nhu cầu nên cũng chẳng có nhiều tham vọng. Mỗi tháng chỉ mong ngày lãnh lương và mua nhu yếu phẩm gồm mấy gói thuốc lá đen, ki lô đường, vài ba nhúm bột ngọt. Lâu lâu lại bốc thăm mua được thước vải hay chiếc quần đùi hoặc cái vỏ xe đạp.

Có một lần cuối tháng lãnh lương, sau khi trừ tiền nhu yếu phẩm, còn lại hơn 30 đồng. Tôi dự trù nhiều việc cho số tiền này và dự định sẽ ăn một bát phở ở ngã tư Bảy Hiền khi xuống trạm. Trước năm 1975, tôi là người ghiền phở, tuần nào ít nhất cũng ba, bốn bữa phở sáng. Vậy mà gần hai năm nay không được ăn phở, chỉ nghĩ đến là nước bọt đã trào ra đầy miệng. Lên xe ở ngã tư Tân Qui xuôi về Hóc Môn. Tôi cẩn thận để số tiền lương còm cõi vào túi áo với suy nghĩ rằng vị trí đó ở ngang tầm mắt dễ kiểm soát.

Xuống xe lam ở chợ Hóc Môn, lên xe búyt chật chội về Bảy Hiền,xe đông ứ người, chen lấn nhau kiếm một chỗ đứng. Tôi dùng một tay nắm lấy cây đà ngang trên xe, tay còn lại nắm chặt túi áo. Dù bị đẩy qua lại và bị xốc nhiều lần trên đường đi, tôi vẫn cố giữ tư thế này cho đến trạm cuối. Xuống xe, tôi bước băng qua đường định vào ngay tiệm phở, cơn thèm đã lên đến đỉnh rồi, mùi mỡ bò đã thấy ngất ngây ở đầu mũi, đã thấy những cây hành xanh biếc nổi trên máng mỡ vàng và những miếng thịt tái đo đỏ, phở hồi ấy ít thịt lắm, chỉ lèo tèo vài miếng thôi nhưng tôi đã nghĩ đến cảm giác húp một muỗng nước lèo, lùa một dây sợi phở trắng tinh  vào miệng. Đã bắt gặp cảm giác khoan khoái ngọt ngào, beo béo. Nhưng rồi tôi lại lưỡng lự. Ăn tô phở này sẽ mất mấy ngày tiền chợ. Hay là về nhà ra chợ mua lạng thịt về nấu ở nhà cùng ăn. Nghĩ vậy nên tôi bước qua tiệm phở không vào. Nhưng cơn thèm lại dấy lên, mùi vị miếng thịt bò ngấm trên đầu lưỡi, vị ngọt của nước lèo ngào ngạt lại kéo tôi quay trở lại. Nhưng đến cửa quán lại lưỡng lự. Tôi qua lại mấy lần như vậy và cuối cùng tôi đã thắng, tôi hít một hơi mùi thơm của phở đầy lồng ngực và dứt khóat băng qua đường đi thẳng bỏ lại sau lưng mùi thơm sực nức của bát phở bốc khói.

Tôi đến trạm xe lam nằm bên hông trường Nguyễn Thượng Hiền, có chiếc xe đang chờ khách. Tôi leo lên và đợi. Chưa thấy thêm người khách nào. Tôi lại nghĩ chờ chắc phải còn lâu mới đầy xe, sao ta không đi bộ đến Lăng cha Cả, tiết kiệm thêm một ít tiền rồi từ đó đi xe buýt về nhà. Nghĩ là nhảy xuống, tôi kiểm tra lại túi áo, số tiền vẫn còn và đi bộ về Lăng. Tự nhủ với mình chiều nay mình đã thắng những  cám dỗ và tiết kiệm được mấy đồng.

Lên xe búyt ở Lăng Cha Cả, chiếc xe đầy người và người, ai cũng cố len cho mình một chỗ và ngóng mặt ra chỗ trống để hớp một chút không khí. Tôi chỉ đứng được một chân ở tam cấp lên xuống nơi cửa.Nhìn bên cạnh thấy có một khuôn mặt có vẻ khả nghi, tay này hình như cứ nhìn vào túi áo mình. Tôi hơi chột dạ. Phải cảnh giác. Phía sau tôi, một bà mẹ trẻ tay dắt một em bé, túi xách lỉnh kỉnh. Nhìn cũng  có vẻ đáng ngờ. Cũng phải cảnh giác. Tôi len lén thò tay vào túi áo, lấy mấy chục bạc ra và bỏ ngay vào túi quần, tay thọc vào đó giữ lại. Chắc ăn. Xe đến bệnh viện tai mũi họng ở đường Yên Đỗ,thời ấy bệnh viện này chưa dời qua vị trí bây giờ. Tôi định bước xuống, chỉ còn đi bộ một đoạn đường nữa là về đến nhà ở đường Nam Kỳ Khởi nghĩa. Bà mẹ trẻ luống cuống dắt đứa bé chen tôi bước xuống, túi xách lòng thòng, đứa bé bước đi chông chênh muốn ngã, tôi đưa tay ra đỡ em bé, dìu xuống đường. Bà mẹ lí nhí cám ơn, xe chạy sau một tiếng vỗ vào thùng xe của anh chàng lơ. Tôi định bước đi bỗng sực nhớ số tiền lương trong túi. Thọc tay vào túi quần, số tiền đã không còn ở đó. Ruột tôi thắt lại. Tim tôi đập loạn xạ.. đầu tôi choáng váng. Một cảm giác hụt hẫng như đang ngã xuống một vực sâu.Thăm thẳm. Tôi đưa tay một cách vô thức vẫy gọi chiếc xe đứng lại nhưng họng tôi bỗng khô cứng, không thốt ra được âm thanh nào ngoài tiếng ú ớ của người câm. Chiếc xe rồ ga để lại đám bụi mù. Tôi thẫn ngồi thờ sụp xuống bên vệ đường, lục lại các túi, túi áo, túi quần, túi sau túi trước. Mất thật rồi. Không còn đồng nào nữa rồi.

Những ngày tới gia đình tôi phải sống làm sao? Tôi phải nói sao với vợ với con đây ? Những người thân của tôi đang chờ tôi, đang ngóng đợi tôi cùng số lương hàng tháng mang về. Tôi thất thểu bước như kẻ mất hồn.Tôi lại nhủ phải chi hồi nãy vào ăn bát phở, có mất cũng được ăn còn hơn phải nhịn thèm. Giá như hồi nãy ngồi chờ đi xe lam, chưa chắc đã phải bị mất tiền. Khốn nạn, đã cảnh giác suốt cả đoạn đường dài mà cuối cùng cũng bị mất. Chúng nó gian ngoa thật. Nếu lúc đó không bỏ tay ra khỏi túi để đỡ đứa bé thì chắc là không bị mất. Biết bao cái giá như, biết bao cái tiếc nuối….

Chắc là khuôn mặt tôi lúc đó cũng giống như khuôn mặt của chàng thanh niên bị mất tiền hôm nay tôi đã gặp. Khốn nạn cuộc đời, đã nghèo lại gặp cái eo.

Chuyện xảy ra đã hơn 30 năm, những khốn khó rồi cũng qua đi, nhưng nỗi xót xa của anh nhà giáo nghèo mất tiền của 30 năm trước vẫn còn đắng trong buồng ngực

Tháng 6.2007

DODUYNGOC

Động Thiên Đường là động  dài nhất Châu Á.

Mai Tam

· Phong Nha, Quảng Bình, Việt Nam

THIEN DUONG  CAVE – ĐỘNG THIÊN ĐƯỜNG. 

 Năm 2005, từ thông tin của một người dân địa phương đã tình cờ phát hiện một hang động có giá trị nằm ngay trong lòng Di sản Thiên nhiên Thế giới – Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, lập tức thu hút sự chú ý của các nhà khoa học, các nhà thám hiểm và cộng đồng trong nước và quốc tế. Chỉ ít lâu sau đó, Hiệp hội nghiên cứu hang động Hoàng gia Anh quốc, dưới sự chủ trì của Tiến sỹ Howawd Limbert đã lập tức tổ chức Đoàn khám phá hang động và công bố những kết quả hết sức bất ngờ. Theo nhận định của đoàn thám sát thì đây là hang động khô dài nhất Châu Á, đặc biệt là hệ thống măng đá, nhũ đá ở đây có vẻ đẹp lung linh, huyền ảo, ngoài sức tưởng tượng của con người… Giới thiệu bên trong Động Thiên Đường Động Thiên Đường có chiều dài hơn 31,4 km, chiều rộng dao động từ 30 đến 100m, nơi rộng nhất lên đến 150m; chiều cao từ đáy động lên đến trần động khoảng 60-80m, được Hiệp hội hang động Hoàng gia Anh đánh giá là hang động khô dài nhất Châu Á, một trong những hang động kỳ vĩ nhất mà đoàn từng khảo sát nhiều hang động trên thế giới.Động Thiên đường có cấu trúc kỳ vĩ, tráng lệ và huyền ảo khiến những người khám phá hang động liên tưởng về một thiên cung nơi trần thế — tại Động Phong Nha Kẻ Bàng – Xã Thượng Trạch Huyện Bố Trạch Tỉnh Quảng Bình.

Động Thiên Đường
Photo by Mai Tam
Động Thiên Đường
Photo by Mai Tam
Động Thiên Đường
Photo by Mai Tam
Động Thiên Đường
Photo by Mai Tam

06/11/1528: Cabeza de Vaca đến Texas

Kim Phụng 06/11/2022

 

Nguồn: Spanish explorer Cabeza de Vaca lands in Texas, History.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 1528, nhà thám hiểm người Tây Ban Nha Alvar Nunez Cabeza de Vaca đã bị đắm tàu gần một hòn đảo cát thấp ngoài khơi Texas. Đói khát và tuyệt vọng, ông đã trở thành người châu Âu đầu tiên đặt chân lên vùng đất của bang Lone Star (Ngôi sao Cô đơn – biệt danh của bang Texas) trong tương lai.

Cuộc hành trình không định trước của Cabeza de Vaca đến Texas ngay từ đầu đã là một thảm họa. Một loạt các tai nạn thảm khốc và các cuộc tấn công của người Mỹ bản địa đã gây khó khăn cho 300 thành viên của đoàn thám hiểm khi họ khám phá phía bắc Florida.

Những người sống sót sau đó đã cùng nhau tập hợp trên 5 chiếc thuyền mỏng manh và hướng ra biển, nơi họ phải chịu đựng những cơn bão dữ dội, tình trạng thiếu lương thực và nước uống nghiêm trọng, cũng như các cuộc tấn công từ người Mỹ bản địa ở bất cứ bờ biển nào họ đến. Khi đoàn thám hiểm của ông chỉ còn 80 hoặc 90 người, đội tàu nhỏ của Cabeza de Vaca đã bị đắm ở nơi có lẽ là Đảo Galveston ngay ngoài khơi Texas.

Thật không may, việc lên bờ đã không giúp Cabeza de Vaca chấm dứt chuỗi ngày khó khăn. Suốt 4 năm sau đó, nhóm người này cố gắng sinh tồn bằng cách trao đổi hàng hóa với những người Mỹ bản địa sống ở phía đông Texas ngày nay. Họ đã lần lượt chết vì bệnh tật, tai nạn, và các cuộc tấn công, cho đến khi chỉ còn Cabeza de Vaca và ba người khác. Năm 1532, bốn người sống sót bắt đầu một cuộc hành trình gian khổ qua các bang Texas, New Mexico, và Arizona ngày nay. Tính đến thời điểm bị tộc Karankawa bản địa bắt giữ, họ đã sống trong cảnh tù túng được gần hai năm. Phải đến khi Cabeza de Vaca giành được sự tôn trọng của người Karankawa bằng cách trở thành một thầy thuốc kiêm nhà ngoại giao giỏi, bốn người mới giành lại được tự do.

Năm 1536, bốn người đàn ông gặp được một nhóm các nhà thám hiểm Tây Ban Nha ở nơi ngày nay là bang Sinaloa của Mexico và theo chân nhóm này trở lại Thành phố Mexico, nơi câu chuyện về cuộc phiêu lưu kỳ thú của họ đã trở nên nổi tiếng khắp vùng thuộc địa và tới cả châu Âu. Bất chấp những khó khăn mà Cabeza de Vaca và những người dưới quyền ông đã phải trải qua trong chuyến đi về phía bắc của họ, câu chuyện của họ đã truyền cảm hứng cho những người khác tiếp tục khám phá khu vực mà sau này sẽ trở thành Texas.

Ký Sự Mùa Thu (1)

Vũ Đ Khoa

Một buổi sáng mùa thu qua Virginia hướng về North Carolina trong dãy Blue Ridge Parkway. Không khí núi rừng trong lành mát dịu. Ánh sáng nghiêng nghiêng soi qua những hàng cây lá xanh rì pha sắc thu vàng đỏ. Con đường cong vút uốn lượn quanh co qua từng vách núi chập chùng. Có tiếng chim hót líu lo và có những chú nai vàng ngơ ngát. 

Càng về Asheville, North Carolina núi non càng trùng điệp với vách núi  cao cheo leo. Xa xa bên sườn núi là những ngọn thác đang đổ xuống những dòng nước dài trắng xóa. Tiếng gió thu nhè nhẹ xua những chiếc lá thu bay. Những dòng suối rì rào cuốn những chiếc lá thu đi xa khuất. Quang cảnh trên đỉnh Craggy Dome nhìn xuống chân núi thật hùng vĩ khiến tâm hồn người lữ khách phải nao nao.

Về Indian Village, vùng núi rừng sương khói Great Smoky Mountains  nơi có bộ tộc da đỏ Cherokee nổi tiếng và núi rừng Cherokee hùng vĩ mà ngay cả hãng xe GM cũng đã chọn nó làm tên cho nhãn hiệu xe Jeep loại băng rừng lội suối của mình, dòng Grand Cherokee lừng lẫy.

Photo by Vũ Đ Khoa

Điều thú vị ở bộ tộc da đỏ nơi đây là hầu hết suốt đời họ chỉ đi lại trong khu rừng này mà không rời bộ lạc. 

Khoa vô tình hỏi thăm đường với cô phục vụ nhà hàng về thành phố kề bên. Cô ta không biết gì về bên đó cả nên kêu bà chủ tới. Bà chủ nói bà cũng chẳng biết luôn. K liền hỏi vậy bà ở đây và làm chủ nơi này bao lâu. Bà ta nói đã hơn 30 năm rồi. Nhà hàng này là thừa kế của mẹ cha để lại. Nhưng bà ta chưa bao giờ đi qua thành phố khác. Chỉ có khách du lịch tới đây rất đông hàng năm thôi. 

Họ chỉ biết hướng đó và con đường đó đi qua thành phố khác. Họ có xe hơi để lái hàng ngày nhưng chỉ gắng bó với làng buôn. Thật đúng như là trong truyện cổ tích người da đỏ. Họ rất hiền, rất thật thà và dễ thương. 

Núi rừng nơi đây chứa bao điều kỳ bí lôi cuốn khách du lịch và các nhà săn ảnh, các tay đua xe motorcycle lần lượt về đây. Nếu ai đã đến một lần thì sẽ mong ngày trở lại. 

Thật vậy ! Đứng nơi đây giữa núi rừng sương khói, nghe tiết trời lành lạnh gió mùa thu, nhìn xa xa sau lớp sương mù dày đặc là bình minh đang dần sáng và mặt trời từ từ mọc lên từ thung lũng với những dãy núi rừng trùng điệp. Bạn sẽ thấy tâm hồn mình nhẹ vơi và cảm giác lâng lâng.

Photo by Vũ Đ Khoa

Nhưng cảm giác nơi đây không phải luôn là những niềm vui trọn vẹn. Cũng có thể chính nơi núi rừng này sẽ mang cho bạn nỗi nhớ quê hương da diết và những giây phút chạnh lòng. 

Chiều về trên đỉnh núi, nhìn hoàng hôn rơi giữa núi rừng sương khói trùng điệp này sẽ làm cho lòng bạn như se sắt. Những hàng cây, màu lá xanh, nâu, cam, vàng, đỏ, tím và những dáng cây thông, tùng, bách sừng sững giữa trời qua bao mùa mưa nắng là màn sương khói mơ màng mờ khuất dần xa… Xa xa đó bên kia làn sương khói dưới bóng hoàng hôn là quê hương. Nơi đó bây giờ bình minh cũng đang dần tỏa sáng và ngày mới đã bắt đầu.

Photo by Vũ Đ Khoa

Và đúng vậy! Nơi đó đã bắt đầu của tiếng khóc chào đời, tiếng ầu ơ ru con của Mẹ, bắt đầu của những cuộc tình và cũng đầy ấp những chia ly… 

Ngày tôi đi Me tôi còn rất trẻ

Tóc Me xanh…rồi nắng gió đêm trường 

Mai tôi về tóc Mẹ có pha sương?

Pha cơ cực tủi buồn trong ánh mắt…? 

Ngày tôi đi em tôi buồn cúi mặt

Dòng lệ nhoà gói lại xếp vào tim

Để giờ đây những chiều mây giăng tím

Tôi nghe tim mình réo rắc tiếng cung tơ…

Thôi chào tạm biệt nơi đây nhé. Hôm nào K sẽ kể tiếp phần 2 – Mùa thu trên vùng Ngũ Đại Hồ cho cả nhà nghe.

Đặc biệt lắm đó! Nơi đó có: 

Con sóng lăn tăn xanh xanh màu ngọc bích

Con nước lao xao mây trời màu mắt biết 

Có bóng tà dương chiều tím cuối chân trời 

Có những ngày thuyền anh trôi xa khơi

Mơ bóng em thơ bên dòng sông cũ đó

Trên bến sông quê vầng trăng trôi mờ toả 

Có dáng em về ngày hạ nắng chênh chao… 

Vũ Đ. Khoa

Tuyết đầu mùa 

Thụy Mân

Lake Tahoe

Buổi sáng nhìn ra hiên thấy những dòng nước từ mái nhà chảy xuống đêm qua đã hóa đá, những dòng dài ngắn không đều trông như những giải đèn rũ từ mái nhà xuống mà người ta treo vào dịp Noel.

Chúng tôi đi bộ dọc theo bờ hồ thì tuyết lại bắt đầu rơi tiếp. Thích quá! Đã lâu lắm rồi tôi chưa được đi dưới tuyết thế này (Đối với người sống ở Calif thì chỉ có lên núi cao mới thấy tuyết). 

Bãi cát dọc bờ hồ được bao phủ một lớp tuyết ít nhất 5 inches. Hồ lạnh lẽo, yên tĩnh với chỉ vài chiếc thuyền xa xa. Lớp tuyết còn mới tinh nguyên, chưa ai bước lên, khi có nắng chiếu vào thì ánh lên một thứ ánh sáng chói mắt. Mọi ngôi nhà ven hồ đều như yên ngủ, lặng lẽ như tromg một tấm postcard Christmas. Chỉ có những cây bạch dương rực rỡ trong nắng là mang lại chút sinh động cho buổi sáng ở bờ hồ.

Twitter ép người dùng ‘tick xanh’ trả phí?

Chỉ vài ngày sau khi tiếp quản Twitter, Elon Musk cho biết mạng sẽ sửa đổi quy trình xác minh người dùng.

Trên Twitter, Musk viết: “Toàn bộ quy trình xác minh đang được sửa đổi”.

Theo trang tin Platformer, Twitter cân nhắc thu phí đối với chủ sở hữu các tài khoản tick xanh. Người dùng sẽ phải đăng ký gói Twitter Blue giá 4,99 USD/tháng nếu không muốn mất huy hiệu xác minh, nguồn tin của Platformer cho biết.

 

CEO Tesla vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng. Kế hoạch vẫn có thể bị hủy bỏ. Dù vậy, theo Platformer, quy trình xác minh nhiều khả năng trở thành một phần của Twitter Blue.

Trong một báo cáo khác, The Verge cho rằng Twitter sẽ tăng giá gói Twitter Blue từ 4,99 USD/tháng lên 19,99 USD/tháng. Twitter Blue ra mắt tháng 6/2021, là dịch vụ thuê bao đầu tiên của mạng xã hội. Nó cung cấp các tính năng cao cấp cho người mua, bao gồm tùy chọn chỉnh sửa tweet.

Vào tháng 4, Musk mở khảo sát trên Twitter để hỏi ý kiến của hàng triệu người theo dõi về việc họ có muốn nút chỉnh sửa (edit) hay không. Hơn 70% trả lời có.

The Verge còn tiết lộ Musk đã yêu cầu các kỹ sư Twitter thay đổi màn hình của mạng xã hội. Cụ thể, màn hình đăng xuất của Twitter sẽ hiển thị trang Khám phá (Explore), nơi hiển thị các tweet đang ‘hot’.

Ngoài ra, ông còn úp mở về khả năng viết tweet dài hơn và đăng video dài hơn lên Twitter. Khi một người dùng đặt câu hỏi “liệu chúng ta có thể loại bỏ giới hạn ký tự hay ít nhất mở rộng đáng kể”, ông đáp “Chắc chắn”. Hiện tại, mỗi tweet có độ dài tối đa 280 ký tự.

Một người dùng khác hỏi “có thể tăng độ dài video không”, ông trả lời bằng emoji “100”. Twitter chỉ cho phép đăng video dài nhất 2 phút 20 giây.

Theo truyền thông Mỹ, dù mới tiếp quản Twitter, Musk đã nhanh chóng thực hiện nhiều thay đổi tại “chim xanh”. Với sự hỗ trợ của các kỹ sư Tesla, ông dự định sa thải hàng loạt quản lý trung gian và những kỹ sư gần đây không đóng góp gì cho mã nguồn. Việc cắt giảm nhân sự được cho là bắt đầu từ tuần này và các quản lý đã lên danh sách ai mất việc. Những nhân viên được Musk giao việc phải làm việc đến khuya và cuối tuần.

Dù vậy, Musk đã phủ nhận thông tin đuổi việc nhân viên Twitter. Cụ thể, khi một người dùng Twitter trích dẫn bài báo sa thải, ông viết: “Giả dối”.

Du Lam (Theo Reuters)

KIM VỀ VỚI CỔ, CẠN MỘT HỒ TRƯỜNG

31/10/2022

 

Nhớ cái thời trùm mền với cây đèn dầu đọc Kim Dung, mê tới không sợ đòn.

Hoang Giang

Khi Kim Dung tạ thế, tên tuổi của Cổ Long – đã qua đời cách đấy 36 năm – cũng được nhắc lại. Bởi vì làm sao có thể nói/viết về Kim mà quên đi Cổ, với chiếc gạch nối Minh Báo.

Tác phẩm của cả hai bao trùm toàn bộ thế giới võ hiệp. Nhiều người vì yêu Kim mà ghét Cổ, cũng chẳng ít người vì mê Cổ mà hạ thấp Kim. Nhưng ngày Kim tạ thế, người ta tin rốt cục cả hai cũng đã có thể vứt bỏ những phiền muộn cả đời đeo mang, để cùng nhau cạn một hồ trường.

Kiếm hiệp, đầu tiên và trên hết, là phương tiện để Kim Dung và Cổ Long bộc bạch lòng mình. Khát vọng lập danh, tình yêu và tình bạn. Ngày Kim Dung lập Minh báo, sinh kế luôn là vấn đề thúc bách. Ông vừa phải làm chủ bút, làm biên tập rồi kiêm luôn người viết. Ông viết xã luận và viết feuilleton kiếm hiệp để thu hút độc giả. Ông bảo mỗi ngày đều phải nuốt ít nhất 7.000 chữ, liên tục suốt 20 năm không dứt, đến nhiều lúc cơm nuốt không nổi.

Cổ Long cũng chọn nghiệp viết để lập danh. So với một Kim Dung xuất thân danh gia, học hành bài bản, vẻ ngoài ưa nhìn, Cổ Long tướng mạo tầm thường, cao chỉ 1,56 mét, đầu to như đấu, mắt nhỏ miệng rộng, đến tuổi trung niên lại còn phát phì. Đã xấu trai lại còn thất học, Cổ Long bỏ học từ rất sớm, lăn lộn mưu sinh. Điều đó khiến Cổ Long dù thông minh và tài hoa nhưng luôn mang đầy tự ti, mặc cảm. Bởi vậy nhân vật của Cổ Long ai cũng phong tư tài mạo tót vời, vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa. Chính là để bù trừ cho người viết ngoài đời vậy.

Xuyên suốt gần một trăm bộ tiểu thuyết võ hiệp của hai người (Kim Dung 15, Cổ Long gần 70), tất cả đều tập trung bày tỏ nỗi lòng trăn trở của cả hai về nhân sinh. Như những gì đã được Nguyễn Bá Trác ghi lại từ một khúc ca Trung Hoa, rồi đặt tên là Hồ Trường:

“Miên miên mang mang, ai là tri kỷ, lại đây cùng ta cạn một hồ trường.

Hồ trường, hồ trường, ta biết rót về đâu?

Rót về Đông phương, nước bể Đông chảy xiết sinh cuồng lạn.

Rót về Tây phương, mưa Tây rơi từng trận chứa chan

Rót về Bắc phương, ngọn Bắc phong vi vút đá chạy cát dương.

Rót về Nam phương, trời Nam mù mịt, có người quá chén như điên như cuồng.

Nào ai tỉnh nào ai say.

Chí ta ta biết lòng ta ta hay.

Nào ai tỉnh, nào ai say.

Chí ta ta biết lòng ta ta hay.

Nam nhi sự nghiệp ở hồ thỉ, hà tất cùng sầu đối cỏ cây.”

Năm 1972, không lâu sau khi đăng kỳ cuối cùng của Lộc Đỉnh Ký trên Minh Báo, Kim Dung tuyên bố phong bút, vì biết đã đạt đến đỉnh cao của nghề viết tiểu thuyết. Nhưng vì mục feuilleton kiếm hiệp trên Minh Báo đã ăn khách quá lâu, gần như là mục đinh của tờ báo, Kim Dung đã âm thầm tuyển lựa người thay thế mình, để giữ cho tờ báo không mất đi sức hút.

Trần Mặc, trong phần trích đầu sách “Đa tình kiếm khách vô tình kiếm”, thuật lại câu chuyện như sau:

“Khi Kim Dung viết thư tay gửi cho Cổ Long, đấy không chỉ là một lá thư thuần túy của một chủ bút dành cho một người viết để mời cộng tác, mà còn là động thái truyền lại ấn tín của võ lâm minh chủ. Vu Đông Lâu, cộng sự của Cổ Long ngày ấy, cho biết Cổ Long hờ hững nhờ mình bóc thư, xem tay nào từ Hồng Kông lại đi gửi thư cho mình. Đến khi biết là Kim Dung, Cổ Long giật ngay thư lại, xem như báu vật. Đọc xem thư, bần thần nằm dài trên sofa hồi lâu mới ngồi dậy, vì không thể tin đấy là sự thật. Cổ Long đã được Kim Dung thừa nhận. Và để xứng đáng lòng tin của võ lâm minh chủ, Lục Tiểu Phụng truyền kỳ đã được Cổ Long dồn nhiêu tâm huyết, đăng dài kỳ từ 1972 đến 1976 mới hết.”

Sau đó, Cổ Long viết cho Kim Dung, giữa họ là những bức thư. Tình bạn vong niên giữa hai con người khác nhau xa lắc về xuất thân, địa vị xã hội thật đẹp. Kim Dung là bác học, nhưng chưa từng coi thường kẻ mang sở học tạp nham Cổ Long. Cổ Long kiêu ngạo dễ tổn thương, nhưng với Kim Dung luôn trước kính sau quý. Cũng bởi Kim Dung đã đi đến tận cùng nghệ thuật tiểu thuyết bác học, Cổ Long đã nghĩ ra con đường riêng cho mình, để vượt thoát khỏi người đàn anh vĩ đại. Nói cách khác, Cổ Long không hoàn toàn kế thừa y bát của Kim Dung, mà tự mình bước ra, khai sơn lập phái.

Truyện của Kim Dung lẫn Cổ Long nói lên rất rõ sự khác biệt như mặt trăng và mặt trời của cả hai. Điều đó dễ giải thích vì sao fan của người này lại thường không mê được người kia.

Kim Dung, sau khi phong bút, có hai lần dụng công sửa chữa toàn bộ bản thảo của mình. Cổ Long sau khi viết, như chính ông thừa nhận, hoàn toàn không có nhu cầu đọc lại. Kim Dung nghiêm túc với tác phẩm của mình bao nhiêu, Cổ Long vô trách nhiệm bấy nhiêu. Bởi vì Kim Dung luôn trăn trở, nghiền ngẫm khi tỉnh táo. Cổ Long lại chỉ làm việc ấy khi say. Một bên là triết gia, một bên là nghệ sĩ.

Kim Dung viết câu văn thường rất dài. Văn của ông như một lộ thái cực kiếm, kết thúc chiêu này là khởi đầu chiêu khác, ý nối ý, tình kết tình, cứ thế mà liên miên bất tuyệt. Câu văn của Cổ Long lại rất ngắn. Nhịp điệu nhanh, dồn dập như một bộ phim hành động, trinh thám. Kim Dung là danh gia kiếm thuật, Cổ Long là cao thủ ám khí. Ngay cả nhân vật ưng ý nhất của đời Cổ Long – Lý Tầm Hoan – cũng là một bậc thầy về ám khí, với ngọn Tiểu Lý Phi Đao. Và cái tên Tầm Hoan ấy cũng vận vào đời Cổ Long. Cả một đời tìm kiếm niềm vui.

Tình yêu trong Kim Dung thuần phác đôn hậu, chưa nhuốm mùi sắc dục. Quách Tĩnh – Hoàng Dung bên nhau một bước không rời, tình ý miên mang nhưng chưa một lần vượt vòng lễ giáo. Với cả giang hồ, Tiểu Long Nữ có thể đã mất trinh. Nhưng Dương Quá mang nàng trong tim, như một vị hôn thê băng thanh ngọc khiết. Lệnh Hồ Xung trước yêu Linh San, sau yêu Doanh Doanh, giữa đường ăn ngủ cùng với đám tăng ni phái Hằng Sơn, tuyệt chưa một lần nghĩ đến chuyện trên bộc trong dâu. Đoàn Dự, bị ép uống âm dương hòa hợp tán, cho vào trong một phòng với Mộc Uyển Thanh, lửa dục thiêu đốt tâm trí, người bên cạnh lại xinh như ngọc, nhưng thà chết không xâm hại đối phương. Rồi chính chàng sau đó đã yêu và si mê Vương Ngữ Yên như nữ thần. Giữa cái giếng khô, đôi bên hiểu lòng nhau, toàn bộ chân tình dành cho Mộ Dung Phục, nay trao hết cho chàng. Vậy mà tuyệt đối không có màn “hãy ngồi xuống đây, hôn nhau lần này”. Tình yêu đã vượt lên tình dục rất xa.

Cổ Long thì khác. Tác phẩm của ông ngập tràn sắc dục. Nhân vật chính của Cổ Long tuyệt đại đa số là phường đam mê tửu sắc, giết người không gớm tay, chơi gái không gớm… khúc này đã phá vỡ sự nghiêm trang của bài viết, xin lỗi độc giả. Đàn bà trong truyện Kim Dung thanh cao dịu vợi, đàn bà trong Cổ Long dâm tà trá ngụy. Trong vấn đề tình yêu và tình dục, Kim lại rất cổ, còn Cổ lại rất kim.

Trong uống rượu, Kim Dung là dân sành sỏi, biết thưởng thức, mượn chén rượu để trò chuyện. So với Tổ Thiên Thu – bậc thầy thẩm rượu, đám nhân vật chính của Cổ Long chỉ là nhũng đệ tử của Lưu Linh không hơn không kém. Kim Dung dùng rượu để kết giao, Cổ Long dùng rượu để quên sầu. Người ta nói ngày Cổ Long chết, đám bạn chí cốt không mang hoa đến, mà mỗi ông vác một chai Hennessy, cứ thế mà rót xuống mồ, rồi lại mang 48 chai khác chôn theo Cổ Long, tượng trưng cho 48 năm sống trên đời, cùng lời  phúng điếu bi thương: “Tiểu Lý Phi Đao thành thất truyền, nhân thế hết gặp Sở Lưu Hương.”

Kiến thức của Kim Dung rất rộng, của Cổ Long rất hẹp. Nếu như tài hoa của Kim Dung đi theo con đường phát huy sở trường thì Cổ Long đích thị là hạn chế sở đoản.

Nhân vật của Kim Dung dẫu cho bị ràng buộc rất nhiều bởi lễ giáo và các khái niệm anh hùng nhưng vẫn ung dung khoái hoạt, càng về sau tư tưởng tự do càng mạnh. Nhân vật Cổ Long thoạt nhìn tự do, kỳ thực luôn bị mắc kẹt với quá khứ lẫn hiện tại. Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ.

Kim Dung luôn cho cho nhân vật của một một “backstory” rất mạnh. Anh là con ai, học nghệ ở đâu, quá khứ thế nào, tình đầu ra sao? Sau khi đã có backstory đủ mạnh, Kim ném nhân vật vào tiểu thuyết, để họ tự tìm hiểu ý nghĩa của cuộc đời. Và vì đã có quá khứ lẫn hiện tại, Kim Dung chẳng thể quản tương lai của họ được nữa. Như trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Kim Dung rất thích để cho Trương Vô Kỵ thành đôi với Tiểu Chiêu, cô gái mà ông yêu nhất. Nhưng rốt cục, Trương giáo chủ vẫn từ bỏ giang hồ, về vẽ lông mày cho Triệu Mẫn.

Vì nhân vật của Kim Dung có đời sống riêng, nên họ rất sống động. Và ta luôn nhìn thấy chính mình, ở phần đời của một nhân vật đó. Phụ nữ có lẽ sẽ đồng cảm với Nhạc Linh San thật nhiều, khi nàng từ bỏ “anh trai mưa” Lệnh Hồ Xung để về với tình yêu đích thực của mình: Lâm Bình Chi. Cuộc sống là những lựa chọn. Và dẫu chọn sai, vẫn không có gì hối hận. Đến chết, Nhạc Linh San cũng chỉ cầu xin anh trai mưa chu toàn cho anh yêu của mình. Giây phút ấy, Lệnh Hồ Xung hoàn toàn rũ bỏ được tình yêu đầu thuần khiết, để dành trọn con tim cho Doanh Doanh. Còn nếu trong những giây cuối cùng, Nhạc Linh San lại chuyển sang giọng hối hận, xin lỗi Lệnh Hồ đại ca, hãy tha thứ cho tiểu muội, thì Lệnh Hồ Xung có lẽ chưa thể hoàn toàn quên nàng được. Mối tình giữa chàng và Doanh Doanh tất nhiên vẫn còn một vết gợn, khúc Tiếu Ngạo chưa thể toàn mỹ.

Lại nói về Doanh Doanh, con gái giáo chủ, quyền lực nghiêng thành, lại yêu một chàng lãng tử mê rượu, không có thanh kiếm thì gần như là người vô dụng. Và người con gái ấy yêu nhưng không ghen, dẫu gái bao vây Lệnh Hồ thiếu hiệp như ruồi. Và nàng cũng chẳng hể sốt ruột khi biết Lệnh Hồ Xung chưa thể yêu mình toàn ý. Cái gì của mình sẽ là của mình, không phải của mình, cưỡng cầu cũng chẳng có được. Cẩm nang chinh phục đàn ông, ngoài Doanh Doanh, còn ai có thể viết được đây?

Trong lúc nhân vật của Kim Dung nhân thân rõ ràng, Nhân vật của Cổ Long lai lịch bất minh, là những vì sao lẻ loi trên trời. Khi thế sự giang hồ mở ra, họ đã ở đó với nỗi cô đơn muôn thuở. Nếu Kim Dung là bậc thầy của blockbuster, Cổ Long lại đi theo dòng art-house. Nhân vật của ông hành động và di chuyển, nhưng chẳng biết đi đâu, về đâu. Họ thủy chung không xử lý những mối quan hệ xã hội phức tạp. Dường như cuộc đời của họ chỉ có hai trạng thái: say xỉn và tỉnh táo, sinh tồn và tử vọng. Họ uống rượu thật mạnh, dùng binh khí thật sắt. Họ tiêu diệt kẻ thù trên một hành trình tự diệt.

Bổi cảnh của Kim Dung bao la hùng vĩ, đa dạng thú vị. Độc giả mê Kim Dung sao thể có thể quên được những đại cảnh choáng ngợp: Quang Minh Đỉnh, núi Hoa Sơn, Nhạn Môn Quan, ngọn Thiếu Thất, thành Tương Dương… Kim Dung ném những số phận nhỏ bé vào bối cảnh vĩ đại, như để làm nổi bật sự tương phản của đời người trước số mệnh. Cổ Long thì trước sau chỉ kéo nhân vật của mình vào những chỗ thật nhó bé, chật hẹp: quán rượu, tửu điểm. Nếu có núi thì cũng chỉ là ngọn, nếu có Tử Cấm Thành thì cũng chỉ là nóc nhà.

Những hiệp khách của Kim Dung hành động quang minh, lỗi lạc. Những trận chiến kinh tâm động phách nhất đều diễn ra vào ban ngày, dưới ánh mặt trời. Trong khi đó, hiệp khách của Cổ Long thuộc về màn đêm. Có lẽ vì ban đêm người ta mới… nhậu. A Phi là con sói dưới đêm trăng, Tây Môn Xuy Tuyết là tảng băng dưới trăng, Lý Tầm Hoan là kẻ si tình dưới trăng. Những trận đánh kinh điển của Cổ Long đều diễn ra dưới ánh nguyệt.

Ôn Thụy An khẳng định: “Địa vị của Kim Dung và Cổ Long, tuyệt đối là song song”. Sự so sánh, đối chiếu là điều không thể tránh khỏi trong những ngày này. Kim và Cổ, ai giỏi hơn? Các nhân vật trong truyện Kim Dung, ai giỏi nhất, ai đẹp nhất? Có lẽ chính Kim Dung cũng chẳng có… tư cách để trả lời. Vì như chính ông nói, nhân vật có đời sống và số phận của riêng họ. Chúng ta tuyệt đối chẳng có quyền can dự vào.

Phán xét làm cho con người đau khổ. Kim Dung bị người vợ đầu phụ rẫy, lại đi phụ rẫy người vợ thứ hai, kết hôn với người vợ thứ ba kém mình 30 tuổi. Sau khi phong bút tưởng sống đời khoái hoạt ung dung như Lệnh Hồ Xung, rốt cục cũng chỉ chuốc thêm nhưng ê chề của nhân thế. Con trai đầu treo cổ tự vẫn năm 19 tuổi, con gái thứ bị sốt mà điếc cả hai tai. Nhân thế bảo Kim Dung chỉ vĩ đại trên trang sách, nhưng quá tầm thường giữa đời thực.

Cổ Long một đời đau khổ vì đàn bà, sinh ra hận đàn bà, vùi đầu vào bia rượu. Bỏ địa vị của một tiểu thuyết gia, Kim Dung còn là một nhà lịch sử, nhà ẩm thực học, sinh vật học, nhà nghiên cứu lịch sử… Bỏ địa vị ấy, Cổ Long có lẽ là một ma men thất bại toàn tập. Nhưng dù là bác học như Kim Dung hay thất học như Cổ Long, ở giai đoạn cuối đời họ cũng đã ngộ ra thế nào là tri túc.

Cuộc đời đầy những muộn phiền, chỉ có những khoảnh khắc hạnh phúc và những sát na an ủi. Khi ta biết thỉnh thoảng, ở tận cùng khổ đau, vẫn có người đến bên ta, cùng cạn một hồ trường.

Nguồn: Sưu tầm

Kim                    Cổ

Dung                Long

*                        *

Bằng                 Cô

Hữu                  Độc

*                       *

Mặt                  Ánh

Trời                 Trăng

*                       *

Kiếm                 Đao

…Kim lại rất cổ, Cổ lại rất Kim…

Hình minh hoạ : Tiêu Phong nâng chén rượu bái biệt quần hùng trung nguyên, sau chén rượu này cuộc chém giết tuyệt tình đáng để xem…

▪︎Bài và minh họa : Hoang Giang