Mùa Hoa Hạnh Nhân

Mùa Hoa Hạnh Nhân
1 năm nở 1 lần
Bakersfield
Mùa Hoa Hạnh Nhân
Photo Henry Duong
Mùa Hoa Hạnh Nhân
Photo Henry Duong
Mùa Hoa Hạnh Nhân
Photo Henry Duong
Mùa Hoa Hạnh Nhân
Photo Henry Duong
Mùa Hoa Hạnh Nhân
Photo Henry Duong
Mùa Hoa Hạnh Nhân
Photo Henry Duong
Mùa Hoa Hạnh Nhân
Photo Henry Duong
Mùa Hoa Hạnh Nhân
Photo Henry Duong

Yosemite Lava Fall

Yosemite Lava Fall @(^._.^)@
Firefall tự nhiên là một trong những cảnh tượng tuyệt vời nhất của Công viên Quốc gia Yosemite. Vào khoảng tuần thứ hai của tháng Hai, mặt trời lặn chạm vào Horsetail Fall ở một góc thích hợp để chiếu sáng phần trên của thác nước. Và khi điều kiện hoàn hảo, Horsetail Fall phát sáng màu cam và đỏ vào lúc hoàng hôn.
Yosemite Lava Fall
Photo : Simon Huynh

Nghề hấp tôm

Nhà tôi ba đời hấp tôm! Đến đời tôi thì đi được nửa quãng!
Những chòm sáng chỗ to, chỗ nhỏ trên mái tôn là nguyên nhân của ba đời đốt lò bằng củi.
Những mảng lửa hồng thoát ra, mùi than củi hộc vào mũi, vào mắt cay điếng. Đó là khung cảnh quen thuộc mà ba tôi nung cho những mẻ tôm mới ra lò. Công việc vẫn tiếp diễn từ ngày này qua tháng nọ, đằng đẳng kéo dài đến cả mấy thập kỷ. Vâng, đó là công việc của gia đình tôi – nghề hấp tôm truyền thống.
Photo : Thế Long
Người làm không nhiều, chủ yếu là anh em trong nhà, nghề này cũng chẳng xây dựng được cơ đồ như làng gốm Bát Tràng hay làng lụa Hà Đông mà chính yếu là do con tim khắc khoải và nồng nàn từ đời ông bà truyền đến đời anh em tôi chọn ở lại với niềm tự hào đầy kiêu hãnh.
Photo : Thế Long
Những buổi sáng bình minh chưa ló rạng, Tiếng chiếc xe Hino đông lạnh đời 1 ngàn chín trăm hồi đó của chủ vựa tôm đến kêu rít cả một hơi dài, tiếng đấy nó đã ngấm trong tiềm thức từ bao giờ rồi và cứ mỗi khi nghe thấy là anh em tôi phi thẳng từ trong nhà ra như một quán tính để đón những mẻ tôm tươi từ biển trở về.
Photo : Thế Long
Chúng tôi xoắn tay xoắn quần gọn ghẽ ,làm vài động tác khởi động sương sương rồi truyền tay nhau đưa “mấy mẻ tôm” vào nhà. Tôi cứ cười hoài thằng em út ốm tong teo mà nó gồng lên, lấy hết sức bình sinh để đưa tôm từ trên xe xuống, nhìn mà thấy thương! Mà đây chỉ là bước sơ khai, đến ba tôi thì mới thấy cực! Ông đốt lò lên, lửa cháy ầm ĩ nổ tiếng to tiếng nhỏ bắn toé tung mà mặt ba thì trơ trọi không thèm bịch một miếng vải mỏng, ba tôi đã quá quen với cái công việc này, với cái mùi này rồi, chúng tôi cũng vậy.
Hấp tôm
Photo : Thế Long
Ở quê đến những tháng mưa giông thật vất vả, mái tôn thì dột tứ bề, má lại phải cồng lưng chạy ăn từng bữa. Ba tôi không hấp được tôm thì ông lại nhớ cái mùi vừa khô khốc mà vừa nóng ran ấy, dăm ba bữa lại chạy lên lò ngó quanh ngó dọc.
Hấp tôm
Photo : Thế Long
Hấp xong là đến đoạn đem phơi, đoạn này thì má với mấy đứa em gái làm mà nó cũng cực không kém vì phải phơi 4-5 nắng đến khi vỏ tôm vỡ vụng thì mới đạt chuẩn. Khi phơi phải phơi bằng vải mùng thưa để tránh bụi hay ruồi bâu vào. Tôm phơi đủ nắng thường có thịt săn chắc, cứng, mùi thơm hấp dẫn, màu ửng đỏ đẹp mắt, nếu bẻ ra thì thấy cả con tôm khô đồng đều từ ngoài vào trong, chỉ một con còn ẩm cũng khiến cả mẻ nhanh hư.
Hấp tôm
Photo : Thế Long
Từ khi bước chân ra khỏi biên giới Việt Nam đến nơi xứ lạ quê người, đôi khi tôi cũng khóc như một đứa trẻ vì nhớ nhà, nhớ tôm, nhớ than lửa hồi ấy, cái nghề nuôi tôi khôn lớn và thành tài. Vì tôi thấm nhuần được nỗi khổ cực vất vả của nó mà ráng chăm chỉ học hành cho thật giỏi kiếm tiền lo cho ba má, mà lo là để cho ông bà bớt cực lại thôi chứ tôi biết ba chưa bao giờ bỏ nó, mà ba cũng chẳng muốn anh em tôi bỏ nó. Với nhiều người, đồng tiền thật sự quan trọng, nhưng với ba tôi, có một thứ mà ba tôi yêu và còn coi nó quan trọng hơn cả tiền đó là nghề hấp tôm mà chỉ dòng họ tôi mới có.
Hấp tôm
Photo : Thế Long
Photo : Thế Long
Hấp tôm
Photo : Thế Long
Hấp tôm
Photo : Thế Long
Photo : Thế Long

Việt Nam – Bản Hoà Tấu Không Trung

Lê Thế Thắng
Thời gian thật nhanh, đã tròn một năm kể từ ngày Vietnam From Above ra đời. Như đã hứa, tôi tiếp tục hành trình của mình, ở không trung, về con người, cuộc sống và tất cả những gì thuộc về đất nước chúng ta. Một năm không ngắn nhưng cũng không đủ dài, tôi đã cố gắng đi thêm rất rất nhiều, để một lần nữa trở lại.
Vietnam – An Aerial Concert được chia thành 05 trường đoạn khác nhau, mỗi trường đoạn là một câu chuyện về một phần của đất nước, bao gồm…
1. BIỂN CẢ
2. NÚI RỪNG
3. MIỀN QUÊ
4. THÀNH THỊ
5. QUÊ HƯƠNG
Cùng tôi tiếp tục hành trình qua mọi nẻo đường của đất nước này – từ bầu trời.

Thác Horsetail của Yosemite, CA

Mỗi năm khi thời tiết hội đủ diều kiện: mưa, tuyết, sunset kg bị mù mây, gió, và đúng điều kiện khí hậu, thác Horsetail của Yosemite lại hiện thành cho những ai chờ đợi. Đặc biệt là sự tạo hình của thác chỉ có trong hai tuần của tháng hai mỗi năm.
Chính vì phải có nhiều yếu tố khác nhau, mà nhiều NAG hay những ai yêu thích thiên nhiên phải chờ. Có người đi cả 5-7 lần mà vẫn không thấy hoặc không thấy rõ chi tiết.
2016- Một góc nơi bờ sông khoảng 11-12pm lúc chờ. một phó nhóm khác trên mạng chụp và có được hình mình.
Photo : Daklak Foto
Mình có cơ hội may đi năm 2016, và một lần nữa năm nay. Lần năm 2016 thì thật là kinh, trên cả 3000-4500 người chen chút nhau. Có năm làm sạt lỡ cả bờ sông nơi tụ tập xem.
2016 – dàn máy với ống kình khũng.. và máy chụp film.
Photo : Daklak Foto
Vài năm gần đây, Yosemite đã áp dụng hệ thống vé đăng kí vào thăm trong những ngày này và giới hạn nơi xem để bảo vệ thiên nhiên và cảnh đẹp cho thế hệ sau này.
Năm nay, sau khi coi đủ điều kiện thời tiết, mình đăng kí được vé và đã được xem lần nữa với chỉ khoảng 1000 xe vào vườn Công viên này. Rất tiếc, khi mình đến trễ hai ngày nên nước không còn nhiều.
Xin gửi các bạn thưởng thức vài hình ảnh sau chuyến đi năm nay, và cảnh chụp của 2016.
2021 – lúc rực sáng.. đổi màu và trước khi chuyển sang màu đỏ.
Photo : Daklak Foto

California State Flower: Poppy

They’re a natural beauty, we amazingly experienced Poppy Super Bloom thanks to the unusual rainy winter in 2019. Superbloom occurs once every 10 years, the last one was in 2008.
I had to come back more than 3 times after I found these breathtaking views in Southern California: Lake Elsinore and Antelope valley. But this wildflower didn’t last long, peak bloom started from Mid March to the end of March in Lake Elsinore.

In Antelope and Carrizo Plain was late a bit, blooming until Mid April.

Lake Elsinore
Photo : Trịnh Thành
Hoa bang California: Poppy
Chúng là một vẻ đẹp tự nhiên, chúng tôi trải nghiệm tuyệt vời Poppy Super Bloom nhờ mùa đông mưa bất thường năm 2019. Siêubloom xảy ra một lần mỗi 10 năm, lần cuối cùng là vào năm 2008.
Tôi đã phải quay trở lại hơn 3 lần sau khi tôi tìm thấy những quang cảnh ngoạn mục này ở Nam California: Lake Elsinore và thung lũng Linh dương. Nhưng hoa dại này không tồn tại lâu, hoa nở đỉnh điểm bắt đầu từ giữa tháng Ba đến cuối tháng Ba ở Hồ Elsinore.

Trong Linh dương và Carrizo Plain đã muộn một chút, nở hoa cho đến giữa tháng Tư.

Lake Elsinore
Photo : Trịnh Thành
Lake Elsinore
Photo : Trịnh Thành
Lake Elsinore
Photo : Trịnh Thành
Lake Elsinore
Photo : Trịnh Thành
Lake Elsinore
Photo : Trịnh Thành

Vancouver Winter Walk – Gastown to Granville Street – (January 2021)

Bernard Lam 

Du lịch & Ẩm thực và Văn hóa – Travel & Cuisine and culture

Xin được hân hạnh giới thiệu thành phố VANCOUVER của tỉnh ban British Columbia ( Canada ) : được xếp hạng trong số các thành phố hàng đầu trên thế giới, ( Vancouver has been ranked among the top cities in the world, — Vancouver a été classée parmi les meilleures villes du monde ) 

—————

Thành phố Vancouver: một cuộc đi dạo : đường Gastown tối đường Granville ( tháng giêng 2021 )

Vancouver Winter Walk – Gastown to Granville Street – (January 2021)

LOÀI GIÁP XÁC ẤY

LOÀI GIÁP XÁC ẤY
Chuyện là mới được ăn một dĩa tôm hùm siêu ngon, ấy là tôm hùm xào ớt chuông ăn với mì xào. Vừa ăn vừa cố suy nghĩ coi có thành phần gì trong cái sauce này, để về nhà biểu diễn cho lũ ở nhà lác mắt, vì bọn nó luôn nghĩ mình không bao giờ làm sauce tôm cua ngon hơn được nữa, nhưng mình vẫn . Tất nhiên là chỉ ăn vài miếng thì phải gói cái phần ăn khổng lồ đó mang về. Thế là bốn bữa ăn liên tiếp, ăn đi ăn lại một món thôi, mà sao vẫn thấy ngon. Vậy hẳn nó phải ngon lắm đó.
Làm đời cái con tôm hùm sống ở bờ Tây này thật sung sướng chớ. Lúc nào lên bàn cũng ở trong một cái dĩa xa hoa với hàng trăm kiểu chế biến. Mình nghĩ một cách chủ quan như vậy, cho đến khi nhớ lại sự giản dị thành thiệt của món tôm hùm ở bờ Đông, rồi thấy sự so sánh đó quá vô duyên. Sống đời giản dị hay xa hoa, cũng có cái đẹp thăm thẳm của nó.
Phải bắt đầu từ duyên nợ tôm hùm của mình. Ngày bé, tôm hùm là một món “no-no” mỗi khi cả nhà đi Nha Trang. Thực ra không cần đến tôm hùm, món nào có chữ “theo thời giá” là no-no hết. Lớn lên cũng vậy. Ăn tôm hùm giống như chuyện mua máy bay riêng. Thậm chí không nghĩ đến nữa, chứ đừng nói đến chuyện thèm.
Cho đến một ngày kia, team mình làm một cái phim, trong đó có con tơm hùm. Đúng vậy, con tôm hùm chính là đạo cụ, và tất nhiên để mọi thứ suôn sẻ thì đoàn làm phim chuẩn bị tới hai con tôm hùm to khiếp luôn. Đến tối, quay phim xong thì tất nhiên là ăn luôn đạo cụ nào ăn được Thế mà tối hôm đó mình bịnh quá nằm trên phòng luôn không xuống ăn nổi. Thế là đồng bọn múc lên cho mình một tô cháo tôm hùm. Mình vẫn nhớ cái tô cháo đó phải gạt tôm ra mới thấy cháo, chắc bịnh nên được mấy chị ưu tiên. Lần đầu ăn tôm hùm là vậy, phút đầu cũng có hơi hồi hộp, nhưng ăn chút xíu thấy ủa, vậy thôi đó hả? Miệng đắng nghét, ăn dai như cao su, trệu trạo. Kỷ niệm đầu không có gì lung linh.
Cho đến khi đời xô mình lên Maine, xứ tôm hùm.
Món đầu tiên là lobster roll ở Portland, Maine. Phải xếp hàng rất lâu mới mua được món lobster roll ở cái nhà hàng nổi tiếng ngay cầu cảng đó, vừa ngồi ăn vừa ngắm hải âu chao liệng dưới trời hè đầy nắng trong vắt, thật là một cảnh hiếm có trong đời. Hoá ra cái lobster roll nổi tiếng ấy là hot dog nhưng thay vì kẹp xúc xích thì kẹp tôm hùm cắt nhỏ trộn rau và mayonaise. Nên có thể tất cả nỗi xúc động kia là vì cảnh tình, chứ không phải vì tôm hùm.
Chiều hôm đó chạy đến Woolwich, tấp vô nhà hàng nọ bên kia sông tên là Taste of Maine, thì driver đề nghị em hãy ăn nguyên một con tơm hùm đi cho xứng đáng với nơi đây. Thế là mình đã ăn nguyên một con tơm hùm hấp đầu tiên của đời mình, chấm với sốt bơ chanh, ăn kèm bắp luộc. Buổi chiều đó cũng thiệt là đẹp. Vừa ăn vừa nghe bác già kia ngồi chơi những điệu đàn vui nhộn. Ngoài cửa sổ thì sông chiều trôi mãi. Thỉnh thoảng còn nhìn camera xem con đại bàng ở trên nóc cột điện đang ấp trứng. Cái xứ gì mà không có gì riêng tư hết, con đại bàng ấp trứng mà cũng ráng leo lên bắc cái camera rồi chiếu live cho mọi người trong nhà hàng cùng coi.
Sau đó tiếp tục là những bữa tôm hùm, dù không quá đam mê. Nhưng như đến Paris thì phải ngó thiết tháp, đến Maine không lẽ đi gọi steak? Ăn clam chowder cũng thêm tôm hùm. Vào đâu cũng ngó qua menu tơm hùm. Đến khi đi cắm trại ở Arcadia, đã quyết đêm nay tự nấu ăn rồi, mà cuối cùng đi chợ cũng vác tôm hùm về, vì “cái giá này thì ở nhà mua tôm đất còn chưa được nữa đó, nói gì tôm hùm”.
Ai dè bữa tự nấu đó làm mình trở nên yêu tôm hùm. Đốt một đống lửa, vùi con tôm hùm vô nướng, ăn với rau củ và nấm nướng, chấm muối tiêu chanh ớt chứ không phải bơ chảy, thiệt là ngon muốn xỉu. Mới nói với nhau là, kỳ ha, dân xứ này ăn tôm hùm chỉ có hấp với luộc rồi chấm bơ, chứ ít làm món gì khác. Thiệt uổng chứ, gặp mình thì sẽ làm tôm hùm bảy mươi ba món rồi.
Mấy ngày sau, vừa đi đường vừa tranh thủ đọc cuốn Maine Cooking Old-Time Secrects của ông Robert Coffin, mới hiểu hơn vì sao lại như vậy. Ông Coffin này rất hài, ổng viết rất đanh đá dữ tợn, đại khái là khi có trong tay thứ tôm hùm cực phẩm, thì mắc gì phải mông má thêm gia vị gì vô để xúc phạm nguyên liệu. Ổng còn nói như vầy “Người ta có thể bắt được tôm hùm ở đâu đó trên địa cầu này ngoài bờ biển New England. Nhưng tất cả bọn chúng đều chỉ là những sai lầm đáng tiếc, những nỗ lực bắt chước kệch cỡm hoài công để giống tôm hùm vùng New England mà thôi” Và cái bọn muốn ăn tôm hùm bảy mươi ba món là cái bọn dốt nát vứt đi hết. Đọc mà cười hoài. Không hiểu sao mình thấy rất thú vị khi ngồi nghe hoặc đọc những người cực đoan. Có thể mình không luôn đồng ý với họ, nhưng ở họ có một cái gì đó rất triệt để, tận cùng. Nội như thế thôi, cũng đáng để ngồi nghe rồi.
Quay lại bờ biển New England với những con tôm hùm nhỏ mà có võ. Ở Bar Habor, tụi mình lần mò đến một quán tôm hùm tên là C-Ray. Nơi đây là định nghĩa hoàn hảo nhứt của một “lobster shack”: không phục vụ màu mè, không chỗ ngồi sang trọng. Chỉ có hải sản ngon và sự tiếp đón nồng hậu của những anh ngư dân vùng Downeast. Đi vào, chỉ trỏ là tui muốn mấy con tôm hùm này, đám vẹm xanh kia, thêm clam chowder nữa, mấy chai bia nữa, bánh blueberry tráng miệng nữa, rồi đó. Anh Ray đứng ghi order một hồi, ngẩng lên hỏi mấy đứa châu Á nhỏ thó: ê tụi mày ăn hết không hả? Tao lo đó nha.
Tôm hùm của C-Ray ăn vào mới hiểu vì sao tôm hùm thì chỉ cần hấp luộc thôi, không cần làm bảy mươi ba món. Cắn một miếng thấy cả Đại Tây Dương bão bùng trong miệng. Thịt tôm ngọt quyện với vị biển mặn mòi thoát bay, lại thêm sốt bơ chanh béo béo chua dịu; không giống với lần ăn tôm hùm nào trước đó mình biết, dù cùng một cách thưởng thức. Dưới bóng cây táo trong sân nhà người ta, ngồi gác chân lên mấy cái lồng bẫy tôm hùm lấy làm bàn, vừa ăn tôm-hùm-đúng-nghĩa vừa chuyện trò cùng nhau, thật khó quên.
Ray là một chàng dân biển chánh hiệu với giọng nói đặc sệt vùng Down East. Chữ “r” hầu hết sẽ nói thành chữ “h”, “car” sẽ thành “cah”, “Mainer” sẽ nghe như “Mainah”, rồi “horse” như “hoss”, “war” thành “waw”…nghe dễ thương phóng khoáng làm sao đó. Cái giọng đó nghe rất đặc trưng, mà dốt tiếng Anh như mình nghe cũng nhận ra được. Anh là truyền nhân thứ 3 của một gia đình đánh cá vùng Bar Habor. Trên tường có hẳn bức hình anh chụp cùng ông nội trên tàu cá, hai người ôm con cá gì mới bắt được to bằng một người lớn. Tụi mình quay lại mấy lần, nên có dịp tám chuyện khi ảnh rảnh hiếm hoi. Tất nhiên mình đã hỏi ảnh câu mình muốn hỏi: ê sao anh không chế biến tôm hùm kiểu khác, nướng chẳng hạn? Nhưng người đờn ông bao dung đó đã ôn tồn giải thích: mày nhìn một ngày tao bán cả container tôm hùm, ai đứng đó mà nướng cho kịp. Xong ảnh dẫn mình ra sau bếp, chỉ một đống nồi lớn nhỏ đang sôi lục bục. “Mày ăn tôm ở đây thấy mùi biển đậm đà không? Tại tao luộc hấp tôm hùm bằng nước biển đó, không phải nước thường đâu. Ngày nào cũng phải ra chỗ biển trong veo sạch sẽ, bơm một thùng nước biển về để luộc đó. Đừng tưởng luộc là lười nha.”
Có nhiều chuyện trong đời, nghĩ lại thấy xấu hổ thiệt, xấu hổ đến nỗi nóng cả mặt. Hỏi Ray như thế, cũng không khác gì có ai chạy vô hỏi mình ủa sao bài này không làm thể thơ lục bát mà làm ngũ ngôn chi zạ? Sao chỗ này là “đao thương”, phải là “đau thương” chứ, sai chánh tả phải hem?!!… Như thể mình không thể nào ngăn lại chuyện hỏi đó được. Nhưng thôi tự an ủi là, có hỏi ngớ ngẩn thì mới có cơ hội hiểu đúng. Và cách Ray ôn tồn giải thích, mình sẽ nhớ mãi.
Chuyến đó đi Maine về rồi bay qua Seattle, Annie hỏi Ngưn ơi mày muốn ăn tôm hùm không? Tao mua về làm cho mày ăn nha?! Mình đã nghiêm túc nói với ẻm là mình đã ăn đủ tôm hùm cho 10 năm tới rồi.
Vậy mà xuống Hayward, anh Cường chị Minh làm bữa tôm hùm nướng lá tre và súp tôm hùm, ăn cùng hột vịt lộn và bắp nướng ở cái deck bên nhà, có em Kay chạy nhảy líu lo bên cạnh, lại thấy ngon như mới biết tôm hùm lần đầu trên đời. Và thấy là dù tôm hùm chân phương hay tôm hùm bảy mươi ba món, cái gì cũng có lý lẽ của riêng nó.
Dĩa tôm hùm sốt jalapenos ăn ở San Jose, có lúc cắn nhằm miếng ớt cay trào nước mắt, mà vẫn thấy mình may mắn quá. Vì mỗi con tôm hùm mà mình được ăn, thật ra cũng chỉ là một nguyên cớ để nhớ lại những ngày tươi đẹp, những người thương yêu và những tình cảm chân thành nhất mà một người có thể cảm nhận trong đời. Như những cái time capsule hình con tôm hùm.
Ông Rober Coffin đó viết “Hoa hồng, hoa hậu các loài hoa, luôn mang gai nhọn. Thì tôm hùm, nam vương của các loài giáp xác, cũng thế thôi” Mình trộm nghĩ, và kỷ niệm – vùng đất đẹp nhất của ký ức, cũng như thế nốt. Một vùng gai nhọn, rồi mai đây có thể làm bước chân quay lại rớm máu, nhưng sẽ không bao giờ tiếc vì ngày đó đã từng.
(Nguyễn Thiên Ngân).

ÁO BÀ BA: VÌ SAO KHÔNG LÀ ÁO BÀ TƯ? 

(Tác giả: Tuấn Khanh)

Người Việt ai cũng biết áo bà ba. Đặc biệt là dân Nam bộ thì ai cũng biết bởi đó gần như là trang phục hàng ngày của phụ nữ từ đầu làng đến cuối xóm.

Cái tên bà ba, cũng là điều tranh cãi rất nhiều, vì không rõ nguồn từ đâu, và có từ khi nào. Duy từ hai giải thuyết đáng tin cậy nhất, có thể thấy cái tên bà ba xuất phát từ nhà văn Sơn Nam, và hoàn toàn không liên quan gì đến các bà Tư hay bà Năm gì cả…

Giả thuyết thứ nhất, với nhiều tài liệu cũ trước năm 1975 ghi rằng áo bà ba xuất hiện đầu tiên ở Nam bộ, vào nửa đầu thế kỷ 19, được học giả Trương Vĩnh Ký cách tân từ áo của người dân đảo Pénang (người Malaysia gốc Hoa) cho phù hợp với người Việt. Người ta tin rằng tên gọi chiếc áo bắt đầu từ hai chữ Baba-Nyonya.

Người Baba-Nyonya (峇 峇 娘惹), tiếng địa phương là Peranakan, có nghĩa là hậu duệ của những người nhập cư Trung Quốc đầu tiên đến định cư tại các thuộc địa của Anh trên Eo biển ở Malacca, Pénang và Singapore từ thế kỷ 16 đến 18. Baba (峇 峇) là một từ tiếng Trung Quốc có nghĩa là ‘cha’ và dùng để chỉ nam giới. 

Nyonya xuất phát từ tiếng Bồ Đào Nha donha, ‘quý bà’, và dùng để chỉ phụ nữ. Có thể học giả Trương Vĩnh Ký đã thích thú trước cái áo rất dễ nhìn, dễ vận dụng trong đời sống làm việc lẫn sinh hoạt hàng ngày và mang về, chỉnh lại đôi chút cho người Việt.

Phượng Bảo
Photo : Phong Thanh Duong

Viết trong Văn minh miệt vườn, nhà văn Sơn Nam ghi rằng “Ở miệt vườn, kiểu quần áo bà ba là tiện lợi nhất, đồng thời quần áo bà ba cũng tiêu biểu cho sự trang nghiêm trong giới trung lưu… Áo bà ba gọn gàng, cởi ra mặc vào dễ dàng, giúp con người đi đứng khoan thai, ít câu thúc”. Điều đáng chú ý, luận điểm của nhà văn Sơn Nam nhắc về việc người dân miền Nam nói trại đi chữ Baba nguyên gốc thành áo bà ba. Tương tự như giả thuyết về học giả Trương Vĩnh Ký, nhà văn Sơn Nam cũng ghi “Bà Ba là người Mã Lai lai Trung Hoa. Chiếc áo bà ba mà người miền Nam ưa thích, vạt ngắn không bâu chính là kiểu áo của người Bà Ba”.

Sau năm 1975, có một vài nhà nghiên cứu từ phía Bắc vào, và phủ nhận nhận quan điểm này, và nói rằng người Mã Lai không có tộc nào tên Baba hay Babas cả. Thậm chí còn bịa ra câu chuyện  là có một phụ nữ Nam Bộ nào đó chế ra kiểu áo này từ áo dài, và tệ hơn, có giả thuyết từ giới trí thức ấy, là áo bà ba được khởi đầu may tạo ra ba tà, nên có tên liên quan số 3.

Miền Nam là vùng đất của tất cả những con người lam lũ và khởi đầu cuộc sống mở mang, khai hoang ở thế kỷ 18 và 19. Do đó có thể khẳng định rằng tất cả những hình thái ban đầu của chiếc áo bà ba, từ xưa đó cho đến nay,  đã trải qua rất nhiều cải cách, dựa theo tính vận động và nghi thức lễ lạc của người miền Nam Việt Nam. Về sau nhiều tôn giáo và trang phục lễ nghi tôn giáo ở miền Nam cũng chấp nhận dùng áo bà ba, có nơi dùng áo bà ba nhưng khác màu sắc ngày thường.  

Vì sao áo bà ba trở nên phổ biến ở miền Nam? Có một giả thuyết khác từ sử liệu nói rằng khi chúa Nguyễn đời thứ 8, chúa Nguyễn Phúc Khoát (1714-1765), nắm quyền từ từ năm 24 tuổi, đã đặt ra nhiều cải cách về hành chính cũng như thay đổi y phục từ quan đến dân. Người dân ở phía Nam đã chọn kiểu áo bà ba với màu tối, dùng chung cho cả đàn ông và đàn bà như một cách ứng xử tiện gọn cho mình. Bên cạnh đó, giai đoạn chúa Nguyễn Phúc Khoát cầm quyền cũng là lúc hiềm khích giữa Đại Việt và Chân Lạp (tức triều đại cổ của người Khmer) ngày càng dâng. Đặc biệt là vua Nặc Nguyên chủ trương tấn công vào biên giới Đại Việt để hà hiếp, cướp bóc những tộc du cư đến Đại Việt như người Chăm, Mã Lai, Che Mạ (gọi chung là Côn Man) nên dân Việt hay mặc áo bà ba để phân biệt người mình. 

Về mặt thẩm mỹ mà nói, cho đến hôm nay, áo bà ba là một loại trang phục hết sức đặc biệt của miền Nam: Áo đàn ông thì trang nghiêm, đĩnh đạc. Áo cho đàn bà thì thanh thoát duyên dáng – thậm chí còn rất quyến rũ khi phối dựng với chất liệu vải và kiểu may cổ và xẻ tà.

Nguyên gốc áo bà ba vốn là áo không cổ – đó là sự khác biệt lớn giữa các trang phục có nét tương tự của các dân tộc khác. Thân áo phía sau may bằng một mảnh vải nguyên, thân trước gồm hai mảnh, ở giữa có hai dải khuy cài chạy dài từ trên xuống . Áo chít eo, xẻ tà vừa phải ở hai bên hông. Tương tự như áo dài, áo bà ba có độ dài trùm qua mông, gần như bó sát thân làm tôn lên những đường cong tuyệt mỹ của cơ thể người phụ nữ.

Trong bối cảnh Trung Quốc đang lấn và chiếm nhiều giá trị văn hóa của Việt Nam, để mô tả tính chất chịu ảnh hưởng của chư hầu, chiếc áo bà ba cũng đang bị dòm ngó, không khác gì kim chi Hàn Quốc đang bị tiếm danh bởi Trung Quốc. Có tài liệu bậc tiến sĩ ở Hà Nội, gần đây còn chứng minh áo bà ba là trang phục từ người Minh hương di cư đến miền Nam nên được lấy lại. Tài liệu gốc chứng minh thì được dẫn từ sách Trung Quốc. 

Lịch sử Việt Nam từ sau 1975 đến nay đang bị nói lại, diễn giải lại hết sức duy ý chí, không thể không gọi làm đau lòng tiền nhân. Nhớ lại, dạy cho con cháu, những thứ đơn giản như tên gọi áo bà ba, cũng là một cách kính trọng tổ tiên Việt đã khai phá, và giữ lòng tự trọng của một người Việt Nam đứng ngoài nạn sính chữ điêu xằng.

—————-

Source:

https://saigonnhonews.com/ao-ba-ba-vi-sao-khong-la-ao-ba-tu/

CÂU CHUYỆN TẠI NHÀ BANK

Thai NC

Sau khi phải tốn cả tiếng đồng hồ với cha tôi tại nhà bank chỉ để cho ông cụ chuyển một số tiền, tôi nói:

-Tại sao mình không dùng internet, ba?

-Tại sao phải qua internet? Ông hỏi lại.

-Tại vì mình sẽ không tốn hàng giờ vô bổ ở đây. Không chỉ nhà bank, ba có thể đi shopping mua bất cứ thứ gì từ internet. Mọi chuyện đều dễ dàng.

– Nếu vậy thì ba sẽ không cần ra khỏi nhà ư?

-Đúng vậy, -Tôi cao hứng kể tiếp- Bất cứ món gì ba muốn, Amazon có thể mang đến tận cửa cho mình.

Và những lời sau đây của cha tôi đã làm tôi chợt tỉnh

-Con thấy không, từ khi vô đây ba đã có dịp gặp gỡ chuyện trò 4 người bạn cũ. Có dịp trao đổi với nhân viên nhà bank, và họ bắt đầu biết ba là ai. Ba đang ở một mình. Đây là nơi ba sẽ cần đến. Ba muốn gặp mặt từng người họ để tạo sự quan hệ cá nhân với nhau. Ba có đủ thì giờ để làm việc này.

Con còn nhớ hai năm trước ba bị bệnh nặng, ông chủ tiệm tạp hóa đầu đường đã đến thăm ba ngay tại giường?

Một lần khác mẹ con bị vấp té khi đang đi bộ trên đường. Một người bán hàng gần đó đã mau chóng dùng chính xe của anh ta chở mẹ về đúng nhà mình.

Ba làm sao có được sự quan tâm giúp đỡ đó nếu phải mua tất cả online trên internet?

Đó là lý do tại sao ba muốn giao dịch với người ta, giữa những con người với nhau chứ không phải chỉ bằng những cái máy computers. Ba thực sự muốn biết “con nguời” thật ba đang cần đến, trao đổi trong đời sống, không phải chỉ thuần túy là một kẻ “bán hàng”.

Amazon đâu thể cung cấp tất cả những thứ đó cho ba, phải không?

Khoa học và kỹ thuật không phải là đời sống con ạ.

Chúng ta cần có thời gian nhiều hơn giữa con người với nhau, không phải giữa con người và những cỗ máy vô tri.

(ThaiNC lược dịch từ trang FB Fuzzi Snail)